NGUYỄN ĐỨC QUÂN – NGƯỜI CHỈ HUY LẤY THÂN MÌNH LÀM THANG VƯỢT HÀNG RÀO THÉP GAI
Nguyễn Đức Quân sinh năm 1945, quê xã Hòa Hiệp, huyện Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên. Từ năm 15 tuổi, ông đã tham gia du kích; tháng 9-1965 nhập ngũ và trưởng thành từ chiến sĩ lên cán bộ tiểu đoàn. Trong quá trình chiến đấu tại Khu 5 và Nam Bộ, ông 4 lần bị thương, có lần bị ngất nhưng khi tỉnh lại vẫn tiếp tục chỉ huy. Theo tư liệu, Nguyễn Đức Quân trực tiếp diệt 345 đối phương, bắt 7, phá hủy 3 xe tăng, thu 16 súng, đồng thời chỉ huy đơn vị lập nhiều chiến công. Ngày 20-12-1973, ông được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
CÂU CHUYỆN DẤU ẤN: “KHÔNG CÒN BỘC PHÁ – LẤY THÂN MÌNH LÀM CẦU”
Đêm 6 tháng 7 năm 1972, trước căn cứ Bà Thầy ở Cà Mau, những người lính đặc công đứng trước một tình thế hiểm nghèo.
Phía trước họ chỉ còn một hàng rào thép gai cuối cùng.
Nhưng bộc phá đã hết.
Hỏa lực từ phía đối phương vẫn bắn ra dữ dội.
Nếu không vượt được hàng rào, mũi tiến công có nguy cơ bị chặn lại ngay trước mục tiêu.
Giữa thời khắc ấy, người tiểu đoàn trưởng Nguyễn Đức Quân đưa ra một quyết định đặc biệt.
Ông lao lên phía trước.
Rồi nằm đè người mình lên hàng rào thép gai.
Để đồng đội bước qua.
NGƯỜI DU KÍCH 15 TUỔI
Con đường chiến đấu của Nguyễn Đức Quân bắt đầu từ rất sớm.
Năm 1960, khi mới 15 tuổi, người thanh niên quê Tuy Hòa đã tham gia du kích xã.
Những năm tháng đầu tiên ấy đã đưa ông vào thực tế chiến đấu. Theo tư liệu, trong thời gian hoạt động du kích, Nguyễn Đức Quân đã trực tiếp diệt 20 đối phương, đánh chìm một tàu, thu 21 khẩu súng và cùng lực lượng địa phương giữ vững phong trào du kích.
Tháng 9-1965, ông chính thức nhập ngũ.
Từ một chiến sĩ, Nguyễn Đức Quân từng bước trưởng thành qua chiến trường Khu 5 và Nam Bộ, sau này trở thành Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 7 đặc công, Trung đoàn 10, Bộ Chỉ huy Miền.
Điều đặc biệt ở người chỉ huy ấy là trong những thời điểm nguy hiểm nhất, ông thường có mặt ở nơi khó khăn nhất.
HÒA CÒ – 13 GIỜ GIỮ CHỐT
Tháng 4-1967, tại Hòa Cò, Tuy An, Nguyễn Đức Quân chỉ huy tiểu đội giữ chốt.
Cuộc chiến kéo dài.
Ông bị thương vào đầu.
Có lúc vết thương khiến Nguyễn Đức Quân ngất đi.
Nhưng mỗi lần tỉnh lại, ông lại tiếp tục chỉ huy.
Một giờ.
Rồi nhiều giờ.
Tiểu đội chiến đấu liên tục suốt:
13 GIỜ
Và vẫn giữ được chốt.
Sự kiên cường ấy tạo điều kiện cho tiểu đoàn tiến công, tiêu diệt hai đại đội đối phương.
Riêng Nguyễn Đức Quân được ghi nhận trực tiếp diệt 25 người trong trận đánh.
Nhưng thử thách với ông vẫn chưa dừng lại.
QUY NHƠN 1968 – BỊ THƯƠNG HAI LẦN VẪN QUAY LẠI TRẬN ĐỊA
Xuân năm 1968.
Trong trận đánh tại thị xã Quy Nhơn, Nguyễn Đức Quân tiếp tục trực tiếp chỉ huy đơn vị chiến đấu.
Ông bị thương lần thứ nhất vào sườn.
Vẫn tiếp tục chỉ huy.
Sau đó, ông lại bị thương lần thứ hai vào mắt.
Lần này vết thương khiến ông ngất đi.
Đồng đội buộc phải đưa người chỉ huy ra khỏi trận địa.
Nhưng khi tỉnh lại, Nguyễn Đức Quân không chấp nhận ở lại phía sau.
Ông trở vào trận địa.
Tiếp tục chỉ huy cho đến khi trận đánh kết thúc.
Theo tư liệu, đại đội do ông chỉ huy trong trận này diệt 270 đối phương, phá hủy 12 khẩu pháo và 3 xe tăng.
Riêng Nguyễn Đức Quân trực tiếp diệt 27 người và phá hủy 3 xe tăng.
BÀ THẦY – KHI NGƯỜI CHỈ HUY TRỞ THÀNH “CHIẾC CẦU”
Đêm 6-7-1972, Tiểu đoàn 7 đặc công do Nguyễn Đức Quân chỉ huy tiến công căn cứ Bà Thầy, Cà Mau.
Đơn vị của ông đảm nhiệm hướng tiến công chủ yếu của trung đoàn.
Bộ đội đã vượt qua nhiều vật cản.
Nhưng đến gần mục tiêu, một trở ngại lớn xuất hiện:
Còn một hàng rào cuối cùng chưa mở được.
Trong khi đó:
Bộc phá đã hết.
Phía trước, hỏa lực đối phương bắn mạnh.
Thời gian càng kéo dài, yếu tố bất ngờ càng mất đi và lực lượng tiến công càng gặp nguy hiểm.
Nguyễn Đức Quân lập tức hành động.
Người tiểu đoàn trưởng lao lên.
Không có bộc phá để mở hàng rào, ông chọn chính cơ thể mình.
NGUYỄN ĐỨC QUÂN NẰM ĐÈ LÊN HÀNG RÀO THÉP GAI.
Thân người ông trở thành điểm vượt để những chiến sĩ phía sau xông qua hàng rào tiếp tục tiến công.
Đó không chỉ là một hành động dũng cảm.
Đó còn là lựa chọn của một người chỉ huy đặt nhiệm vụ và con đường tiến lên của đồng đội lên trên sự an toàn của bản thân.
Khi bộ đội đã vượt qua được vật cản, Nguyễn Đức Quân không nằm lại phía sau.
Ông tiếp tục xông vào vị trí đối phương và chỉ huy chiến đấu.
Trận đánh tiếp diễn quyết liệt.
Theo tư liệu, tiểu đoàn của Nguyễn Đức Quân đã góp phần cùng trung đoàn tiêu diệt hai tiểu đoàn và một sở chỉ huy trung đoàn đối phương, với khoảng 500 người bị tiêu diệt.
Riêng Nguyễn Đức Quân trực tiếp diệt 15 người.
BỐN LẦN BỊ THƯƠNG – TỈNH DẬY LẠI CHỈ HUY
Câu chuyện ở Bà Thầy không phải một hành động bột phát.
Nó phản ánh phẩm chất đã theo Nguyễn Đức Quân qua nhiều năm chiến đấu.
Tư liệu ghi lại:
Bốn lần ông bị thương.
Có lần bị thương đến mức ngất đi.
Nhưng:
“Khi tỉnh dậy lại tiếp tục chỉ huy chiến đấu.”
Từ Bến Đá năm 1966, Hòa Cò năm 1967, Quy Nhơn năm 1968 đến Bà Thầy năm 1972, hình ảnh ấy xuất hiện nhiều lần:
Người chỉ huy không đứng phía sau.
Ông thường dẫn đầu.
DẤU ẤN CỦA NGƯỜI TIỂU ĐOÀN TRƯỞNG ĐẶC CÔNG
Theo bản thành tích được tuyên dương, Nguyễn Đức Quân trực tiếp:
Diệt 345 đối phương.
Bắt 7 người.
Phá hủy 3 xe tăng.
Thu 16 khẩu súng.
Ông còn chỉ huy đơn vị diệt hàng nghìn đối phương và phá hủy nhiều phương tiện chiến tranh.
Nguyễn Đức Quân không chỉ dựa vào lòng dũng cảm. Ông thường xuyên học tập, tổng kết và rút kinh nghiệm qua từng trận đánh để nâng cao năng lực tổ chức, chỉ huy.
Ông được tặng:
🏅 1 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng nhất
🏅 1 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng nhì
🏅 4 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng ba
🏅 4 lần danh hiệu Chiến sĩ thi đua
🏅 8 lần danh hiệu Dũng sĩ
Ngày 20 tháng 12 năm 1973, Nguyễn Đức Quân được Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng danh hiệu:
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN GIẢI PHÓNG
DẤU ẤN CÒN LẠI
Trong rất nhiều chiến công của Nguyễn Đức Quân, hình ảnh tại căn cứ Bà Thầy có lẽ là một trong những hình ảnh mạnh mẽ nhất:
Hàng rào chưa mở.
Bộc phá đã hết.
Hỏa lực đối phương đang bắn mạnh.
Và người tiểu đoàn trưởng đã nằm mình trên thép gai để đồng đội vượt qua.
Từ người du kích 15 tuổi đến Tiểu đoàn trưởng đặc công, Nguyễn Đức Quân đã đi qua nhiều chiến trường và bốn lần bị thương. Nhưng dấu ấn đặc biệt của ông nằm ở tinh thần của người chỉ huy luôn tiến về phía trước: khi không còn phương tiện mở đường, ông lấy chính thân mình mở đường cho đồng đội.


