ĐINH BỘ LĨNH – VỊ HOÀNG ĐẾ THỐNG NHẤT GIẠO SƠN VÀ ĐẶT QUỐC HIỆU ĐẠI CỒ VIỆT
Tác giả: Phạm Thị Hồng Nhung
Sau khi Ngô Quyền qua đời năm 944, đất nước rơi vào tình trạng khủng hoảng chính trị sâu sắc. Các lực lượng phong kiến địa phương nổi lên tranh giành quyền lực, dẫn đến thời kỳ "Loạn 12 sứ quân". Đất nước bị chia cắt, nhân dân lầm than, nguy cơ bị các thế lực phong kiến phương Bắc lăm le xâm lược lại hiện hữu. Trong hoàn cảnh lịch sử đau thương đó, Đinh Bộ Lĩnh đã xuất hiện như một ngôi sao sáng, gánh vác sứ mệnh thống nhất giang sơn.
Đinh Bộ Lĩnh (924 – 979) sinh ra tại vùng đất Đại Hoàng (nay là Gia Viễn, Ninh Bình). Từ nhỏ, ông đã nổi tiếng với trò chơi "cờ lau tập trận", thể hiện tư chất lãnh đạo và tài thao lược xuất chúng. Khi trưởng thành, nhận thức rõ mối hiểm họa của tình trạng chia cắt đất nước, ông đã tập hợp lực lượng, xây dựng căn cứ tại Hoa Lư và bắt đầu sự nghiệp thu phục các sứ quân.
Bằng sự kết hợp tài tình giữa nghệ thuật quân sự kiệt xuất và chính sách thu phục lòng người linh hoạt, Đinh Bộ Lĩnh lần lượt đánh dẹp và thu phục toàn bộ 12 sứ quân. Với những chiến công hiển hách, ông được nhân dân tôn xưng là "Vạn Thắng Vương". Đến năm 968, công cuộc thống nhất đất nước hoàn thành, Đinh Bộ Lĩnh lên ngôi Hoàng đế, xưng là Đinh Tiên Hoàng, đặt quốc hiệu là Đại Cồ Việt, chọn Hoa Lư làm kinh đô và đặt niên hiệu là Thái Bình.
Động thái xưng Hoàng đế của Đinh Tiên Hoàng mang một ý nghĩa chính trị đặc biệt sâu sắc. Nó khẳng định Đại Cồ Việt là một quốc gia độc lập, ngang hàng với các triều đại phong kiến phương Bắc chứ không còn là một quận huyện phụ thuộc. Ông cho đúc tiền "Thái Bình hưng bảo" – đồng tiền riêng đầu tiên của Việt Nam, xây dựng bộ máy nhà nước tập quyền, tổ chức quân đội vững mạnh và thiết lập hệ thống pháp luật để giữ gìn trật tự xã hội.
Đinh Tiên Hoàng không chỉ là người có công dẹp loạn 12 sứ quân, thu giang sơn về một mối mà còn là người mở đầu cho kỷ nguyên xây dựng nhà nước phong kiến tập quyền độc lập, tự chủ tại Việt Nam. Tầm nhìn chiến lược và tinh thần tự cường của ông đã đặt nền móng vững chắc cho sự phát triển của các triều đại Tiền Lê, Lý, Trần sau này.



