Cựu chiến binh

Đỉnh Đồi Còn Gió

Đắk Lắk03/07/2026Trần Đình Sơn (Đoàn Thanh Niên xã Ea Kiết)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều muộn, những cơn gió từ triền núi vẫn miệt mài thổi qua đỉnh đồi, mang theo hương cỏ dại và mùi đất sau cơn mưa đầu mùa. Con đường đất đỏ dẫn lên ngọn đồi năm nào đã phủ đầy cỏ xanh, dấu chân người thưa dần theo năm tháng. Chỉ có gió vẫn ở đó, như chưa từng biết đến sự đổi thay của thời gian. Mỗi năm, vào đúng ngày ấy, ông Lâm lại lặng lẽ bước lên đỉnh đồi với một bó hoa rừng trên tay, nơi người con trai duy nhất của ông đã ngã xuống trong những ngày cuối cùng của cuộc chiến.

Ngày con lên đường nhập ngũ, ông chỉ vỗ nhẹ lên vai con rồi nói: "Đi mạnh giỏi, cha đợi ngày con về." Chàng trai trẻ mỉm cười, ánh mắt sáng ngời niềm tin. Cậu hứa khi đất nước yên bình sẽ trở về sửa lại căn nhà cũ, trồng thêm một vườn cà phê và phụ cha chăm sóc mảnh rẫy trên sườn đồi. Nhưng lời hứa ấy mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi, khi một trận chiến ác liệt đã cướp đi cuộc đời còn rất trẻ.

Tin báo hy sinh được gửi về giữa một buổi chiều lặng gió. Ông Lâm không nói một lời, chỉ lặng lẽ ngồi trước hiên nhà đến khi màn đêm phủ kín núi rừng. Từ hôm ấy, mỗi mùa mưa nắng đi qua, ông vẫn giữ thói quen lên đỉnh đồi thăm con. Ông nhổ từng bụi cỏ quanh ngôi mộ, thay bình hoa mới, thắp nén hương thơm rồi ngồi rất lâu, kể cho con nghe về quê hương đang từng ngày đổi mới. Con đường đất ngày nào đã được trải nhựa, trẻ con ríu rít đến trường, tiếng máy cày thay cho tiếng bom, còn những quả đồi trơ trụi năm xưa giờ phủ kín màu xanh của rừng và những vườn cây trĩu quả.

Có lần, đứa cháu nội theo ông lên đồi. Cậu bé ngây thơ hỏi: "Ông ơi, sao năm nào ông cũng đến đây?" Ông mỉm cười, xoa đầu cháu rồi đáp: "Vì ở đây có bác con. Bác đã ở lại để mọi người được sống trong hòa bình." Đứa bé nhìn tấm bia đá rất lâu, rồi cẩn thận đặt lên đó một bông hoa dại vừa hái bên đường. Hành động nhỏ bé ấy khiến đôi mắt người ông đỏ hoe. Ông hiểu rằng sự hy sinh sẽ không bị lãng quên khi còn có những thế hệ biết ghi nhớ và biết ơn.

Chiều dần buông, nắng vàng trải dài trên đỉnh đồi. Gió vẫn thổi qua những hàng cây, tạo nên âm thanh xào xạc như lời trò chuyện của đất trời. Ông Lâm đứng dậy, chỉnh lại bó hoa rồi khẽ nói: "Cha về nhé. Năm sau cha lại lên." Trong khoảnh khắc ấy, ông có cảm giác như gió mang theo một lời đáp dịu dàng từ nơi rất xa.

Ông chậm rãi bước xuống đồi, bóng lưng khuất dần giữa con đường ngập nắng. Trên đỉnh đồi, gió vẫn không ngừng thổi, nâng hương hoa lan tỏa khắp không gian. Thời gian có thể làm phai màu những dấu tích của chiến tranh, nhưng không thể xóa nhòa tình thân, lòng biết ơn và sự hy sinh của những người đã ngã xuống. Chừng nào đỉnh đồi còn gió, chừng đó ký ức về họ vẫn sẽ còn sống mãi trong lòng những người ở lại, như một lời nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những tuổi xuân không bao giờ trở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn