Bài viết

ĐINH ĐỨC HỒNG – 50 NĂM SẮT SON VỚI ĐẢNG

(TỰ SỰ CỦA NGƯỜI CON)

Vĩnh Long31/07/2026xã Thạnh Phú (Xã Thạnh Phú)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐINH ĐỨC HỒNG – 50 NĂM SẮT SON VỚI ĐẢNG

 

Trong ký ức của tôi, ông không chỉ là người cách mạng kiên trung, mà còn là một tượng đài về nghị lực và lòng yêu nước. Trong dòng chảy lịch sử vĩ đại của dân tộc, Ông đã lặng lẽ viết nên câu chuyện riêng của mình bằng máu, mồ hôi và cả một đời cống hiến. Hôm nay, con đại diện cho toàn thể gia đình, với tất cả lòng kính yêu và tự hào vô hạn, xin được kể lại cuộc đời và sự nghiệp của Bố Đinh Đức Hồng – người chiến sĩ cách mạng kiên trung, người thương binh hạng 2/4 đã dành trọn 50 năm tuổi Đảng để cống hiến cho Tổ quốc và nhân dân. Hơn ai hết, chúng con hiểu rằng, mỗi tấm huy chương Bố đeo, mỗi nếp nhăn trên trán Bố, và đặc biệt là chiếc nạng gỗ Bố chống, đều là những trang sử thiêng liêng và xúc động nhất.

Bố sinh ra trong một gia đình bần nông nghèo khó tại một vùng quê chiêm trũng. Những năm tháng đó, đối với Bố, cái đói, cái rét dường như là bạn đồng hành. Tuổi thơ của Bố không có tiếng cười giòn tan nơi sân trường, mà là những ngày tháng phải "đi ở cho địa chủ". Con không thể nào hình dung được nỗi vất vả và tủi nhục mà một cậu bé non nớt đã phải gánh chịu. Chính sự cơ cực và bất công ấy đã hun đúc trong lòng Bố một ý chí thép, một khát khao mãnh liệt về công bằng và tự do. Năm 15 tuổi, khi phong trào cách mạng nổ ra mạnh mẽ, Bố đã không chần chừ nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Bố gia nhập Bộ đội Cụ Hồ, chính thức bước vào cuộc đời của người lính. Từ cậu bé bần nông, Bố đã khoác lên mình màu xanh áo lính, mang theo lý tưởng chiến đấu vì độc lập, tự do cho dân tộc. Chỉ hai năm sau, khi mới 17 tuổi, Bố đã vinh dự được kết nạp vào Đảng Lao động Việt Nam. Đối với chúng con, đó là một niềm tự hào lớn lao, một minh chứng cho phẩm chất và tinh thần kiên định của Bố. Từ đây, Bố đã sống trọn vẹn lý tưởng của người cộng sản, coi sinh mạng cá nhân là nhẹ, chỉ có sự nghiệp giải phóng dân tộc là cao cả nhất.

Với sức khỏe bền bỉ, dáng dấp kiên cường, Bố đã tham gia vào nhiều trận chiến ác liệt, đối đầu trực diện với quân thù. Mỗi lần Bố kể về chiến trường, dù bằng giọng điệu bình thản, chúng con vẫn cảm nhận được mùi khói lửa và sự gian khổ tột cùng. Bố thường nhấn mạnh về trách nhiệm của người lính, về tình đồng chí, điều đã giúp Bố vượt qua bao thử thách sinh tử. Thế nhưng, trận chiến định mệnh đã khắc dấu vĩnh viễn trên cơ thể Bố. Trong trận đánh anh dũng để giải phóng bốt Mỹ Đình, huyện Duyên Hà ngày ấy, Bố bị địch bắn trọng thương. Vết thương không chỉ găm vào chân trái, khiến chân Bố bị nát nặng, mà còn hằn sâu trên vai Bố. Hai vết thương chí mạng đã khiến Bố phải trải qua những giờ phút thập tử nhất sinh. Sau ca phẫu thuật đau đớn, Bố đã vĩnh viễn mất đi chân trái. Bố trở về từ chiến trường với chiếc nạng gỗ và danh hiệu Thương binh hạng 2/4. Chúng con vẫn nhớ mãi những lần nhìn thấy Bố lặng lẽ xoa bóp vết thương cũ. Mỗi khi thời tiết thay đổi, không chỉ vết thương ở chân mà vết thương ở vai cũng hành hạ Bố. Nhưng Bố không bao giờ than thở. Bố nói: "Máu mình đổ ra chỉ mong cho đất nước này bình yên. Mất một phần thân thể, con người ta sẽ đau, nhưng nếu mất niềm tin, mất lý tưởng thì mới là phế." Lời nói ấy của Bố đã trở thành kim chỉ nam cho cả gia đình chúng con.

Sau khi hòa bình lập lại, Bố – người lính già trở về quê hương. Chiếc nạng gỗ trở thành một phần cơ thể Bố, nhưng chưa bao giờ làm giảm ý chí của người lính Cụ Hồ. Bố tham gia lao động sản xuất và tiếp tục cống hiến cho công cuộc xây dựng quê hương. Hình ảnh mà bà con lối xóm và chúng con mãi mãi khắc ghi, đó là hình ảnh Bố chống nạng đi bộ lên xã làm việc mỗi ngày. Bố là minh chứng sống cho câu nói "Thương binh tàn nhưng không phế". Dù chiếc nạng khiến bước đi chậm lại, nhưng sự kiên định trong ánh mắt Bố, sự nghiêm túc và trách nhiệm trong công việc của Bố thì không ai sánh kịp. Bằng sự gương mẫu, trách nhiệm, Bố đã được tín nhiệm giao phó nhiều trọng trách, và có những giai đoạn đỉnh cao, bố giữ chức vụ Bí thư Đảng bộ xã Duyên Hải. Trên cương vị lãnh đạo, Bố luôn là người hiền lành, đức độ, đặt lợi ích của nhân dân lên hàng đầu. Bố thường xuyên đi khắp nơi thăm hỏi bà con xóm giềng, lắng nghe tâm tư nguyện vọng của từng người dân, dùng sự chân tình, tận tâm để lãnh đạo nhân dân phát triển kinh tế, ổn định đời sống. Bố đã dạy chúng con rằng, làm cán bộ là phải dùng phẩm chất và đạo đức để phụng sự Tổ quốc, không bao giờ được phép thoái thác trách nhiệm vì những khó khăn thể chất.


Gia tài lớn nhất mà Bố để lại cho chúng con không phải là ruộng vườn hay tiền bạc, mà là một nền nếp gia phong, một truyền thống "uống nước nhớ nguồn". Bố và Mẹ đã nuôi dạy bảy người con nên người, trong đó sáu người đều là cán bộ nhà nước, từ người làm y tế tận tâm đến người công an giữ gìn an ninh. Ngọn lửa lý tưởng của Bố còn được truyền lại mạnh mẽ cho cả thế hệ cháu chắt, với những người đang làm công tác chính trị trong quân đội, công an, hải quan hay doanh nhân và đặc biệt, có những người đã trở thành bác sĩ đầu ngành, ngày đêm tận tụy cứu chữa bệnh cho nhân dân, mang lại sự sống và sức khỏe cho cộng đồng, lĩnh vực nào các con, cháu đều thành công xuất sắc. Sự thành đạt, nối tiếp truyền thống của con cháu chính là "quả ngọt" của một đời Bố hy sinh và giáo dục mẫu mực. Bố nghỉ hưu năm 1985, tận hưởng niềm vui bên gia đình và bà con lối xóm. Năm 1998, Bố trút hơi thở cuối cùng vì tai biến, nhưng đã kịp hưởng trọn 70 năm tuổi đời và 50 năm tuổi Đảng.

Text Box: Ảnh: Hai phần thưởng cao quý của Đảng và Nhà nước là sự ghi nhận xứng đáng đối với những cống hiến bền bỉ, trọn đời vì sự nghiệp cách mạng của Bố.

 


 

 

Bố Đinh Đức Hồng đã đi xa, nhưng tinh thần và lý tưởng của Bố vẫn sống mãi trong từng người con, người cháu. Cuộc đời Bố là minh chứng hùng hồn cho tinh thần “vì nước quên thân, vì dân phục vụ”, là tấm gương sáng về lòng yêu nước, về trách nhiệm xã hội và phẩm chất của người cán bộ, đảng viên cách mạng. Noi gương Bố, các thế hệ con cháu trong gia đình nguyện tiếp tục giữ gìn và phát huy truyền thống cách mạng, sống liêm khiết, tận tụy, có trách nhiệm với cộng đồng và Tổ quốc. Việc lan tỏa câu chuyện về cuộc đời, sự hy sinh và cống hiến thầm lặng của Bố Đinh Đức Hồng cũng chính là cách để góp phần lưu giữ ký ức lịch sử, bồi đắp lòng yêu nước cho thế hệ hôm nay và mai sau, đúng với mục tiêu của Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”. Dấu chân của Bố, dù chỉ còn một bên, vẫn mãi là biểu tượng của niềm tin, của ý chí kiên cường và khát vọng cống hiến, thôi thúc các thế hệ tiếp nối không ngừng hành động vì một tương lai tốt đẹp hơn cho quê hương, đất nước./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn