Đinh Nghít: Ngọn Lửa Thiêng Của Núi Rừng H'rê (1)
Câu chuyện khắc họa hình ảnh Anh hùng Đinh Nghít – người con dân tộc H'rê, Trung đội phó mưu trí và quả cảm thuộc Quân khu 5. Qua góc nhìn của một chiến sĩ trẻ, trận chiến bắn rơi máy bay lên thẳng bằng súng bộ binh đã tái hiện sống động tài nghệ quân sự điêu luyện và bản lĩnh kiên định của anh. Trải qua hàng chục trận chiến vào sinh ra tử, phá hủy khí tài và thu nhiều vũ khí của địch, anh là biểu tượng cho tinh thần bám núi, bám rừng, dùng sự thông thuộc địa hình và ý chí sắt đá để bảo vệ buôn
Rừng già Quảng Ngãi những năm đánh Mỹ bao phủ bởi sương mù và những lối mòn dốc đứng. Tôi là một chiến sĩ trẻ thuộc Đại đội 2, Tiểu đoàn 20, may mắn được chiến đấu dưới sự chỉ huy của Trung đội phó Đinh Nghít – người con dân tộc H’rê vùng cao. Anh không cao lớn, nhưng đôi chân đi rừng nhanh thoăn thoắt, lướt qua gai bụi êm ru như một con hoẵng, còn đôi mắt thì sắc lẹm như chim ưng dòm mồi.
Trong một trận càn lớn của địch vào thung lũng, đơn vị chúng tôi bị chia cắt. Phía trên đầu, tiếng động cơ bành bạch của chiếc máy bay lên thẳng quần đảo liên tục, dội đạn đại liên xuống như trút nước nhằm dọn đường cho bộ binh địch tràn lên. Đất đá, cành cây gãy đổ rào rào.
Tôi ghìm mình sau gốc cây kơnia lớn, mặt lấm lem khói súng, lo lắng hét lên:
"Anh Đinh Nghít ơi! Hỏa lực nó mạnh quá, mình bị găm chặt ở đây rồi, bộ binh nó sắp áp sát!"
Anh Đinh Nghít đang nằm ép mình trong một rãnh đất hẹp, tay nắm chặt khẩu súng trường, khuôn mặt cương nghị không một chút hoảng sợ. Anh quay sang nhìn tôi, ánh mắt rực lên một quyết tâm sắt đá:
"Đừng sợ! Máy bay nó bay thấp để soi đường, đó là cơ hội của mình. Cậu bắn nghi binh thu hút lính dưới đất, để con quái vật trên trời đó cho anh!"
Nói rồi, anh bò rạp qua những bụi gai mây, nhanh nhẹn tiến về phía mỏm đá cao nhất hướng thẳng ra khoảng trống nơi chiếc trực thăng đang quần thảo. Anh tính toán nhịp độ, kiên nhẫn chờ đợi chiếc máy bay hạ thấp cao độ để lùng sục. Khi chiếc trực thăng rít lên một hồi dài ngay trên đỉnh đầu, phả luồng gió mạnh làm rạp cả tán lá rừng, anh Nghít bật dậy như một chiếc lò xo.
Đoàng! Đoàng!
Tiếng súng trường đanh gọn của anh vang lên xé toạc tiếng động cơ gầm rú. Viên đạn chuẩn xác găm thẳng vào buồng lái. Chiếc máy bay lên thẳng khựng lại giữa không trung, loạng choạng rồi bốc cháy ngùn ngụt, lao thẳng xuống sườn đồi tạo nên một tiếng nổ định mệnh.
"Nó cháy rồi! Anh Nghít bắn rơi máy bay rồi anh em ơi!" – Tôi reo lên vang dội, tinh thần cả trung đội như được tiếp thêm ngọn lửa rực cháy.
"Tất cả xông lên! Chiếm lấy trận địa!" – Giọng anh Nghít dõng dạc chỉ huy.
Sự điêu luyện và mưu trí của anh Đinh Nghít là nỗi khiếp sợ của kẻ thù dọc chiến trường Quân khu 5. Qua 59 trận chiến lớn nhỏ, anh giống như một huyền thoại sống của núi rừng. Từ việc một mình lừa địch vào bẫy, bắn tỉa diệt gọn hàng chục tên giặc, đến trận đánh mật phục dùng mìn tự chế phá hủy xe vận tải quân sự của đối phương, anh luôn là người nổ phát súng đầu tiên và cũng là người rút lui sau cùng để bảo vệ đồng đội.
Sau trận đánh oanh liệt ấy, bên bếp lửa nhà sàn bập bùng trong căn cứ, anh ngồi tỉ mẩn lau chùi những khẩu súng chiến lợi phẩm vừa thu được của địch. Tôi nhìn anh, một người anh cả bình dị, hiền lành của bản làng H’rê, hỏi khẽ:
"Anh đã diệt hàng chục tên giặc, thu bao nhiêu súng, giờ lại bắn rơi cả máy bay Mỹ, anh có bí quyết gì không?"
Anh Nghít cười hiền, đôi tay gân guốc vẫn không ngừng lau báng súng, giọng trầm ấm:
"Bí quyết gì đâu cậu. Đất rừng này là nhà của tổ tiên mình, cây cỏ này là anh em của mình. Mình biết từng hốc cây, từng lối đi của gió thì mình đánh trúng thôi. Giặc cướp đất của mình thì cái tay mình phải chắc, cái bụng mình phải kiên định như lòng núi, bắn phát nào là phải đòi lại nợ máu phát đó."
Đêm đó, nhìn ngọn lửa soi rõ khuôn mặt quắc thước của anh, tôi hiểu rằng anh Đinh Nghít chính là ngọn lửa thiêng của đại ngàn Quảng Ngãi. Người Trung đội phó dân tộc H’rê ấy không chỉ chiến đấu bằng lòng quả cảm, mà anh chiến đấu bằng sức mạnh cuộn trào của núi sông, giữ cho dải đất miền Trung luôn rực lửa anh hùng trước mọi kẻ thù xâm lược.


