Đinh Núp – GIỮ LÀNG
Đêm xuống rất nhanh ở vùng Tây Nguyên. Khi ánh lửa trong làng vừa tắt, bóng tối đã phủ kín những con đường đất đỏ. Đinh Núp đứng bên rìa làng, lắng nghe tiếng rừng. Không phải tiếng gió, mà là những âm thanh lạ, đứt quãng, báo hiệu một cuộc càn sắp đến.
Mọi người được gọi dậy trong im lặng. Không có tiếng khóc, không có sự hoảng loạn như những lần trước. Những gì cần làm đã trở thành thói quen: người già, trẻ nhỏ được đưa xuống hầm, những người còn lại tản ra theo vị trí đã định. Mặt đất dưới chân đã được đào xới từ trước, những con đường nhỏ nối với nhau như một mạng lưới mà chỉ người trong làng mới hiểu rõ.
Tiếng chân dồn dập từ xa. Ánh đuốc loang loáng giữa rừng. Làng bị bao vây.
Ông không đứng giữa trung tâm. Ông di chuyển, từ điểm này sang điểm khác, kiểm tra từng vị trí. Mỗi ánh mắt nhìn ông đều không cần lời giải thích. Họ biết phải ở đâu, phải làm gì.
Khi những người lính tiến vào, làng dường như im lặng hoàn toàn. Không có ai xuất hiện. Không có dấu hiệu của sự sống. Chỉ khi họ tiến sâu hơn, những chuyển động nhỏ bắt đầu. Từ những hố đất, từ sau những gốc cây, từng nhóm người bất ngờ xuất hiện, rồi biến mất nhanh như cách họ đến.
Không có một trận đánh lớn. Chỉ là những va chạm ngắn, rời rạc. Nhưng đủ để khiến đối phương không thể kiểm soát.
Gần sáng, tiếng động thưa dần. Những ánh đuốc rút lui. Rừng trở lại yên tĩnh. Mọi người lần lượt bước ra khỏi chỗ ẩn.
Làng vẫn còn đó.


