Đinh Phương Nam
Bài viết tái hiện lại những ký ức oanh liệt của bác Nguyễn Văn Hùng – một người lính lái xe trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Qua những câu chuyện thực tế về sự khốc liệt của bom đạn và tình đồng chí cao cả, tác phẩm bày tỏ lòng tri ân sâu sắc đối với thế hệ cha anh đã hy sinh tuổi trẻ để giữ vững mạch máu giao thông cho tiền tuyến, bảo vệ độc lập dân tộc.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng đối với những người đã từng sống và chiến đấu trong những năm tháng ấy, ký ức về một "thời hoa lửa" vẫn luôn vẹn nguyên. Trong một dịp tình cờ, tôi được gặp gỡ bác Nguyễn Văn Hùng, một cựu chiến binh từng là lính lái xe trên đường mòn Hồ Chí Minh. Những câu chuyện của bác đã mở ra trước mắt tôi một trang sử sống động, đầy hào hùng nhưng cũng không kém phần gian khổ.
Bác Hùng sinh năm 1952, lên đường nhập ngũ khi vừa tròn 18 tuổi. Giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang ở giai đoạn cam go nhất, chàng thanh niên trẻ ấy đã tình nguyện dấn thân vào con đường Trường Sơn – nơi được mệnh danh là "tuyến đường máu lửa". Bác kể rằng, ngày đó hành trang mang theo chẳng có gì nhiều, chỉ có một trái tim rực cháy quyết tâm và niềm tin mãnh liệt vào ngày toàn thắng.
Những năm tháng trong quân ngũ, đặc biệt là nhiệm vụ lái xe vận tải quân sự, là khoảng thời gian thử thách ý chí con người đến cực hạn. Bác kể về những cung đường không đèn, nơi các chiến sĩ lái xe phải dựa vào ánh chớp của bom đạn hoặc những vệt lân tinh để định hướng. "Có những đêm bom nổ sát sạt, khói bụi mịt mù, mắt cay xè nhưng tay vẫn phải giữ chặt vô lăng để đưa hàng tới đích an toàn," bác Hùng nhớ lại với ánh mắt đầy cảm xúc.
Khó khăn không chỉ đến từ bom đạn kẻ thù mà còn từ thiên nhiên khắc nghiệt. Những trận mưa rừng xối xả làm đường trơn trượt, những cơn sốt rét ác tính khiến sức khỏe giảm sút trầm trọng. Thế nhưng, thiếu thốn lương thực hay thuốc men cũng không làm sờn lòng người lính. Bác bảo, những lúc gian khổ nhất chính là lúc tình đồng đội tỏa sáng rực rỡ nhất. Họ chia nhau từng ngụm nước, nhường nhau chiếc lương khô cuối cùng và luôn sẵn sàng hy sinh để bảo vệ đồng đội.
Điều khiến tôi xúc động nhất trong lời kể của bác là ký ức về những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại bên cánh rừng đại ngàn. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo bao ước mơ và hoài bão chưa kịp thực hiện. Mỗi lần nhắc đến tên một người bạn đã hy sinh, giọng bác lại trầm xuống, đôi bàn tay gầy guộc khẽ run lên vì xúc động. Đối với bác, sự hy sinh ấy là cái giá cực kỳ to lớn để đổi lấy màu xanh bình yên cho đất nước hôm nay.



