Cựu chiến binh

Đinh Quang Lý – Người lính, người cán bộ tận tụy

Đinh Quang Lý (sinh năm 1953, xã Hàm Kiệm) là một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu tại chiến trường quân khu Bình Trị Thiên giai đoạn 1971–1975. Sau đó, ông công tác tại quân khu 4 (1975–1977) và tiếp tục làm nhiệm vụ chiến đấu gần biên giới Lào (1978–1980). Sau khi xuất ngũ, ông chuyển sang công tác trong lĩnh vực nông nghiệp và giữ chức Phó phòng Nông nghiệp nông thôn Lâm Đồng từ năm 1983.

Lâm Đồng30/07/2026Đoàn xã Tân Thành (Tân Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1953 tại xã Hàm Kiệm, trong một vùng quê còn nhiều gian khó, Đinh Quang Lý lớn lên giữa những năm tháng đất nước chưa yên tiếng súng. Tuổi thơ của ông gắn liền với ruộng đồng, với những buổi theo cha mẹ ra đồng, với tiếng gió rì rào qua những hàng phi lao và cả những đêm nghe người lớn kể chuyện về chiến tranh, về lòng yêu nước.

Ngay từ khi còn nhỏ, trong trái tim cậu bé Lý đã nhen nhóm một niềm tự hào và ý chí mạnh mẽ: khi đất nước cần, ông sẵn sàng lên đường.

Năm 1971, khi vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người – Đinh Quang Lý tình nguyện tham gia bộ đội, bước vào chiến trường khốc liệt thuộc quân khu Bình Trị Thiên. Đó là nơi bom đạn ngày đêm dội xuống, nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Những ngày hành quân xuyên rừng, những đêm phục kích trong mưa rừng, những lần đối mặt với kẻ thù… tất cả đã tôi luyện nên một người lính kiên cường.

Có những lúc đói rét, thiếu thốn, có khi chỉ một nắm cơm khô cũng phải chia nhau, nhưng chưa bao giờ ông và đồng đội nghĩ đến việc lùi bước. Trong sâu thẳm, họ hiểu rằng phía sau mình là quê hương, là gia đình, là cả một dân tộc đang chờ ngày hòa bình.

Từ năm 1975 đến 1977, sau ngày đất nước thống nhất, ông được điều chuyển về quân khu 4. Dù chiến tranh đã lắng xuống, nhưng nhiệm vụ của người lính vẫn chưa kết thúc. Ông tiếp tục rèn luyện, tham gia bảo vệ an ninh, giữ gìn trật tự và góp phần ổn định cuộc sống sau chiến tranh.

Những năm tháng ấy, tuy không còn tiếng bom đạn ác liệt như trước, nhưng lại là giai đoạn đầy thử thách. Đất nước vừa trải qua chiến tranh, đời sống còn nhiều thiếu thốn, nhiệm vụ của người lính không chỉ là bảo vệ mà còn là giúp dân dựng lại cuộc sống. Ông Lý cùng đồng đội đi đến nhiều nơi, giúp dân sản xuất, khắc phục hậu quả chiến tranh, xây dựng lại quê hương từ những gì còn sót lại.

Từ năm 1978 đến 1980, ông tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ chiến đấu ở khu vực gần biên giới Lào. Một lần nữa, người lính năm xưa lại đối mặt với hiểm nguy. Núi rừng biên giới hoang sơ, địa hình hiểm trở, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, nhưng tinh thần của ông vẫn không hề suy giảm.

Trong những ngày tháng ấy, ông cùng đồng đội không chỉ chiến đấu mà còn xây dựng tình đoàn kết với nhân dân nước bạn. Những bữa cơm sẻ chia, những lần giúp đỡ nhau trong khó khăn đã trở thành những kỷ niệm sâu sắc, theo ông suốt cả cuộc đời.

Năm 1980, sau gần một thập kỷ gắn bó với quân ngũ, Đinh Quang Lý chính thức xuất ngũ. Rời quân đội, ông trở về với cuộc sống đời thường, nhưng phẩm chất của người lính vẫn còn nguyên vẹn: kỷ luật, trách nhiệm và tận tụy.

Không lâu sau đó, bằng sự nỗ lực và uy tín của mình, năm 1983 ông được giao nhiệm vụ làm Phó phòng Nông nghiệp nông thôn tại Lâm Đồng. Từ chiến trường trở về với đồng ruộng, ông lại bắt đầu một “cuộc chiến” mới – cuộc chiến chống đói nghèo, lạc hậu.

Ông đi khắp các vùng quê, tìm hiểu đời sống của người dân, hướng dẫn cách sản xuất, cải thiện năng suất. Với ông, mỗi mùa vụ bội thu, mỗi nụ cười của người nông dân chính là niềm vui lớn nhất. Những kinh nghiệm từ thời quân ngũ giúp ông làm việc khoa học, kỷ luật và hiệu quả hơn.

Người ta thường nói, chiến tranh tạo nên những người anh hùng. Nhưng chính cuộc sống sau chiến tranh mới là nơi họ tiếp tục tỏa sáng một cách thầm lặng. Đinh Quang Lý không phải là người có những chiến công vang dội được ghi vào sách sử, nhưng cuộc đời ông là minh chứng cho sự cống hiến bền bỉ, không ngừng nghỉ.

Từ một chàng trai trẻ ra đi trong khói lửa chiến tranh, đến một người lính kiên cường nơi tuyến đầu, rồi trở thành một cán bộ tận tụy với nhân dân – hành trình ấy là cả một câu chuyện dài về lòng yêu nước, ý chí và trách nhiệm.

Ngày nay, khi nhắc lại những năm tháng ấy, ông chỉ mỉm cười giản dị. Nhưng trong ánh mắt ấy vẫn ánh lên niềm tự hào – niềm tự hào của một người đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc, cho nhân dân, và cho chính lý tưởng mà mình đã lựa chọn từ thuở thanh niên.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn