ĐỊNH VỊ BẰNG TẦN SỐ – CÔNG CỤ TRINH SÁT TRỌNG LỰC
Để theo dõi các đoàn xe vận tải của địch trên những con đường mòn xa xôi, quân ta không thể cử người ra tận nơi vì lộ diện. Anh Tuấn đã chế tạo hệ thống "trinh sát bình gốm". Anh chôn những chiếc bình gốm rỗng miệng hướng xuống dưới mặt đất ở ven đường, ngay dưới vị trí đoàn xe đi qua. Ở đáy bình, anh treo một hạt đậu nhỏ bằng dây tơ tằm.
Khi đoàn xe địch chạy qua, những rung động truyền qua lòng đất sẽ làm hạt đậu dao động và va chạm vào thành bình gốm. Tiếng va chạm này được khuếch đại bởi không gian rỗng bên trong bình, tạo ra âm thanh rõ ràng cho người trực chiến ở cách xa hàng trăm mét. Anh Tuấn đã phải đo đạc kỹ lưỡng độ sâu của từng chiếc bình để đảm bảo âm thanh truyền đi đúng hướng cần thiết.
Hệ thống trinh sát này không cần điện, không tốn pin, hoạt động bền bỉ suốt mùa chiến dịch. Chỉ cần nghe tiếng va chạm từ các bình gốm, đội phục kích sẽ biết chính xác đoàn xe có bao nhiêu chiếc, tốc độ ra sao để chọn thời điểm đánh chặn hiệu quả nhất. Đây là cách làm chủ chiến trường bằng tư duy cơ học và sự thấu hiểu địa chất.
Câu chuyện này cho thấy người lính Việt Nam luôn là những kỹ sư thực thụ, biết tận dụng mọi yếu tố xung quanh để tạo lợi thế chiến thuật. Những chiếc bình gốm đơn sơ đã trở thành "tai mắt" giúp quân ta giành lấy thế chủ động trên mọi nẻo đường, minh chứng cho việc sáng tạo là con đường ngắn nhất dẫn tới chiến thắng trong mọi hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.



