Đinh Việt Phương
Bài viết là dòng hồi tưởng đầy xúc động về quãng đời binh nghiệp của cựu chiến binh Trần Văn Tường – người đã đi qua những năm tháng khói lửa ác liệt nhất của cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc. Qua câu chuyện chân thực của ông, thế hệ trẻ Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp hôm nay càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình, độc lập và nhận thức rõ hơn về trách nhiệm của mình trong công cuộc xây dựng đất nước thời đại mới.
KÝ ỨC TRƯỜNG SƠN – NHỮNG NĂM THÁNG HOA LỬA KHÔNG PHAI Tháng Ba gõ cửa mang theo sức trẻ và nhiệt huyết của Tháng Thanh niên. Hướng tới kỷ niệm 95 năm Ngày thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh (26/3/1931 - 26/3/2026), tuổi trẻ Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp chúng tôi lại có dịp nhìn lại một chặng đường lịch sử hào hùng của dân tộc. Trong hành trình tìm về cội nguồn ấy, tôi may mắn được gặp gỡ bác Trần Văn Tường. Ngôi nhà nhỏ của bác nằm bình yên giữa lòng phường Hà Tu, TP. Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh, nhưng những câu chuyện bác kể lại mang sức mạnh kỳ lạ, đưa tôi quay ngược thời gian, trở về với "thời hoa lửa" bi tráng.
Sinh năm 1950 tại một miền quê nghèo, năm 1968, khi cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn cam go nhất, chàng thanh niên Trần Văn Tường vừa tròn mười tám tuổi đã viết tâm thư bằng máu tình nguyện lên đường nhập ngũ. Bác kể, ánh mắt nheo lại như đang nhìn về một khoảng trời xa xăm: "Ngày ấy, thanh niên thế hệ bác ai cũng sục sôi lý tưởng 'Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước / Mà lòng phơi phới dậy tương lai'. Rời ghế nhà trường, để lại đằng sau cánh đồng lúa chín và bóng dáng mẹ già tựa cửa, hành trang của bác chỉ có chiếc ba lô con cóc, khẩu súng trường và một trái tim rực lửa yêu nước." Tuổi trẻ của họ không có những giảng đường khang trang hay những thiết bị máy móc hiện đại như sinh viên chúng tôi hôm nay, mà giảng đường của họ là chiến hào, là những hố bom chằng chịt, là những đêm hành quân dưới tán rừng già rậm rạp.
Nhắc đến "thời hoa lửa", giọng bác chùng xuống khi nhớ về những trận chiến sinh tử tại Chiến dịch bảo vệ Thành cổ Quảng Trị (Mùa hè đỏ lửa năm 1972).Bác miêu tả sự khốc liệt của chiến tranh không phải qua những con số khô khan trên sách vở, mà bằng ký ức chân thực về mùi khét lẹt của bom napalm, về tiếng gầm rú xé toạc bầu trời của máy bay địch, và về những cơn sốt rét rừng hành hạ đến héo hon thể xác.
"Có những đêm, đơn vị phải chuyển thương binh và đạn dược dưới làn mưa bom bão đạn. Ánh sáng duy nhất để dẫn đường là pháo sáng của địch và ánh chớp của những trận nổ," bác bùi ngùi kể tiếp. Giữa cái lằn ranh sinh tử mỏng manh ấy, tình đồng chí, đồng đội lại tỏa sáng rực rỡ như những đóa hoa kiên cường nở rộ giữa bãi mìn. Bác chia sẻ rằng mình mãi không thể quên sự hy sinh của liệt sĩ Liệt sĩ Lê Xuân Hùng (quê ở Kiến Xương, Thái Bình .Trong một đợt pháo kích dữ dội của địch vào hầm chốt, chiến sĩ Hùng đã lao lên lấy thân mình che cửa hầm, đỡ trọn vô số mảnh đạn pháo nổ tung để bảo vệ bác Tường và hai đồng đội khác ở phía trong. Bác Tường sống sót nhưng bị sức ép của bom và một mảnh đạn găm vào chân trái. Lời kể đứt quãng, giọt nước mắt lăn dài trên gò má xạm đen của người lính già. Máu của những người anh hùng ấy đã thắm đỏ đất mẹ, dệt nên lá cờ Tổ quốc quang vinh.
Đất nước thống nhất, dấu tích của chiến tranh vẫn còn in hằn trên cơ thể bác với vết thương ở chân trái (vẫn còn mảnh đạn chưa gắp ra do ở vị trí nguy hiểm). Thế nhưng, khí chất của một "Bộ đội Cụ Hồ" chưa bao giờ vơi cạn. Trở về quê hương, bác đang là Chi hội trưởng Chi hội Cựu chiến binh của khu phố, thường xuyên tổ chức thăm hỏi các gia đình chính sách và kể chuyện truyền thống cho học sinh cấp 1, cấp 2 trên địa bàn phường, luôn là tấm gương sáng về đạo đức, lối sống giản dị, cần kiệm để con cháu và thế hệ trẻ noi theo. Nhìn đôi bàn tay chai sần đã từng cầm súng bảo vệ Tổ quốc nay lại run run lật từng trang album ảnh kỷ vật nhuốm màu thời gian, tôi không khỏi xúc động và cảm phục sâu sắc. Rời khỏi nhà bác Trần Văn Tường, trong đầu tôi vẫn văng vẳng những giai điệu hào hùng của một thời đạn bom. Cuộc gặp gỡ nhân chứng lịch sử này là một bài học ngoại khóa vô giá mà không một cuốn giáo trình kỹ thuật nào có thể truyền tải trọn vẹn. Nó giúp một sinh viên Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp như tôi nhận ra một chân lý sâu sắc: Hòa bình, độc lập hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất của biết bao thế hệ cha anh đi trước. Là những tri thức trẻ đang ngày đêm miệt mài làm chủ khoa học, kỹ thuật, thế hệ sinh viên chúng tôi xin hứa sẽ biến lòng biết ơn thành hành động thiết thực. Chúng tôi sẽ không ngừng học tập, nghiên cứu, rèn luyện bản lĩnh, dùng tri thức công nghệ để dựng xây đất nước ngày càng văn minh, giàu mạnh, viết tiếp bản hùng ca của dân tộc trong kỷ nguyên số. Câu chuyện của bác Trần Văn Tường và hàng triệu người có công với cách mạng sẽ mãi là ngọn đuốc soi đường, là "câu chuyện thời hoa lửa" truyền cảm hứng bất tận cho thanh niên Việt Nam hôm nay và mãi mãi về sau.



