Đỗ Minh Khôi – TIẾNG SÁO KHÔNG TRỞ VỀ
Đỗ Minh Khôi mang theo một ống sáo tre nhỏ, thứ duy nhất gợi anh nhớ về những ngày yên bình. Trong những lần nghỉ ngắn, anh thường thổi vài khúc ngắn cho đồng đội nghe.
Người đi cùng anh là Nguyễn Hoàng Sơn và Phạm Văn Hòa. Sơn từng nói tiếng sáo của Khôi khiến người ta quên mất chiến tranh đang ở rất gần.
Một đêm giữa rừng, Khôi thổi khúc sáo cuối cùng. Sáng hôm sau, anh không còn trở về sau trận đánh. Không ai tìm thấy ống sáo ấy.
Nhưng những người còn sống sau này vẫn kể rằng, mỗi khi gió thổi qua rừng cũ, có lúc như vẫn nghe thấy tiếng sáo rất xa, không rõ ràng nhưng không thể quên.


