Bài viết

Đỗ Ngọc Kiên

Cựu chiến binh: Đỗ Ngọc Kiên Sinh ngày: 13/4/1978 Năm nhập ngũ: 1999 Đơn vị: Đại đội 14 cối 100 ly trực thuộc Trung đoàn 246 sự đoàn 346 Năm xuất ngũ: 2001

Thái Nguyên08/06/2026Chi đoàn, liên đội trường TH&THCS Phục Linh (xã Phú Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời hoa lửa – viết tiếp câu chuyện hòa bình

Bài phóng sự của các học sinh lớp 6A3, trường TH&THCS Phục Linh

Cựu chiến binh: Đỗ Ngọc Kiên

Sinh ngày: 13/4/1978

Năm nhập ngũ: 1999

Đơn vị: Đại đội 14 cối 100 ly trực thuộc Trung đoàn 246 sự đoàn 346

Năm xuất ngũ: 2001

ANH ĐỖ NGỌC KIÊN - MỘT NGƯỜI LÍNH GIỮA THỜI BÌNH

Chiều xuống chậm trên một vùng quê xã Phú Lạc. Ánh nắng cuối ngày trải dài trên con đường đất nhỏ, len qua những hàng tre, đậu lại trên mái ngói đã phai màu theo năm tháng. Buổi chiều ấy, chúng em gặp bác Đỗ Ngọc Kiên - một người lính của thời bình. Không mang trong mình những chiến tích nơi chiến trường khốc liệt, nhưng trong ánh mắt bác vẫn ánh lên một điều rất quen thuộc là tinh thần của những người lính đã đi qua “thời hoa lửa”.

Trong một ngôi nhà nép mình bên vườn cây, một người đàn ông vừa trở về sau một ngày làm việc. Bác dựng chiếc xe máy trước hiên, phủi nhẹ lớp bụi trên vai áo, rồi bước vào nhà. Bên trong, ánh đèn vàng đã bật lên, mâm cơm tối đang được dọn ra, và đứa con nhỏ đang ngồi cặm cụi bên bàn học. Không có quân phục. Không có quân hàm. Chỉ là một người đàn ông bình thường giữa cuộc sống đời thường. Nhưng nếu để ý kỹ, người ta vẫn có thể nhận ra một điều gì đó rất khác. Ở dáng đứng luôn thẳng. Ở cách mọi thứ trong nhà được sắp xếp gọn gàng. Và ở ánh mắt điềm tĩnh, chắc chắn.

Bác Kiên sinh năm1979. Năm 1999, khi vừa rời ghế nhà trường, bác khoác lên mình màu xanh áo lính. Đó không phải là những năm tháng chiến tranh, nhưng với bác, quân ngũ vẫn là một hành trình đặc biệt nơi những người trẻ học cách trưởng thành, học cách sống vì tập thể, và học cách sẵn sàng cho mọi nhiệm vụ, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

“Ngày đầu nhập ngũ, tôi còn bỡ ngỡ lắm,” bác cười nhẹ khi nhớ lại. “Từ một học sinh quen với sách vở, bỗng phải làm quen với kỷ luật thép, với điều lệnh, với những buổi rèn luyện thể lực không ngừng nghỉ… không phải ai cũng thích nghi ngay được.”

Ba tháng tân binh tại Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 246, Sư đoàn 346 - đơn vị đóng quân tại Tân Nhất, Tích Lương (Thái Nguyên) - là quãng thời gian in đậm trong ký ức bác. Những ngày hành quân, những giờ tập điều lệnh dưới nắng, những bài rèn luyện sức bền tưởng chừng không thể vượt qua… tất cả đã tôi luyện nên một người lính thực thụ.

Nhưng điều khiến bác nhớ nhất, không phải là những buổi huấn luyện gian khổ mà “Là những bữa cơm đồng đội,” bác nói, giọng chậm lại. “Ăn không có gì đặc biệt, nhưng vui. Cái cảm giác được ngồi cùng nhau sau một ngày rèn luyện, chia nhau từng câu chuyện, từng tiếng cười… nó khác lắm.” Sau thời gian tân binh, bác được phân về Đại đội 14, cối 100 ly trực thuộc Trung đoàn 246 sư đoàn 346. Ở đó, bác tiếp tục rèn luyện, tiếp tục trưởng thành. Hai năm quân ngũ trôi qua không dài, nhưng đủ để một chàng trai trẻ hiểu thế nào là kỷ luật, là trách nhiệm, là danh dự của một người lính.

Tuy bác Kiên không trực tiếp tham gia chiến đấu như thế hệ cha anh. Nhưng khi nhắc đến điều đó, ánh mắt bác vẫn kiên định: “Nếu Tổ quốc cần, tôi vẫn luôn sẵn sàng.”- bác chia sẻ với chúng em. Câu nói ấy không mang tính khẩu hiệu. Nó giản dị, nhưng đủ để chúng em hiểu rằng dù là thời chiến hay thời bình, tinh thần người lính chưa bao giờ thay đổi.

Năm 2001, bác hoàn thành nghĩa vụ và trở về với cuộc sống đời thường. Không còn quân phục, không còn thao trường, nhưng những gì bác học được trong quân ngũ vẫn theo bác suốt chặng đường sau này. Kỷ luật giúp bác vững vàng hơn trong công việc. Tinh thần đồng đội giúp bác biết sẻ chia trong cuộc sống. Và trên hết, hai năm ấy đã dạy bác cách sống có trách nhiệm - với bản thân, với gia đình, và với xã hội.

Hình ảnh bác Kiên tham gia trải nghiệm tại K9 Đá Chông cùng các bạn học sinh

Nhìn lại hành trình của những người lính như bác Kiên, người ta hiểu rằng “thời hoa lửa” không chỉ nằm trong những năm tháng chiến tranh. Nó còn hiện diện trong từng thế hệ - ở những con người sẵn sàng rèn luyện, sẵn sàng cống hiến, và sẵn sàng bảo vệ những giá trị bình yên.

Họ không cần đứng giữa bom đạn để trở thành anh hùng. Chỉ cần họ giữ được tinh thần của người lính trong một thời đại hòa bình - thế là đủ. Bởi chính họ, bằng những điều giản dị nhất, đang viết tiếp câu chuyện hòa bình theo cách của riêng mình. Nó vẫn tiếp tục - trong những con người bình dị, đang lặng lẽ viết tiếp câu chuyện hòa bình mỗi ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn