Đỗ Quang Phúc
Ông Đỗ Quang Phúc quê ở phường Liêm Chính, thành phố Phủ Lý, tỉnh Hà Nam. Năm 1965, ông gia nhập Đội TNXP N25 chống Mỹ cứu nước và được điều động vào chiến trường Quảng Bình khốc liệt. Tại đây, ông cùng đồng đội bám trụ trên tuyến đường 20 Quyết Thắng – "tọa độ lửa" nối Đông và Tây Trường Sơn. Những câu chuyện về ông tái hiện chân thực tinh thần quả cảm khi trực tiếp phá bom nổ chậm, san lấp hố bom dưới làn mưa đạn B52 để giữ vững mạch máu giao thông ra tiền tuyến. Trở về đời thường, ông tiếp tụ

Sáng mãi tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" trên đường 20 Quyết Thắng
Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, những câu chuyện về lực
lượng Thanh niên xung phong luôn là biểu tượng sáng ngời cho tinh thần yêu nước.
Tiêu biểu trong số đó là ông Đỗ Quang Phúc, người con ưu tú của quê hương Liêm
Chính, thành phố Phủ Lý, tỉnh Hà Nam – một minh chứng sống cho ý chí quật
cường và lòng quả cảm của thế hệ trẻ thời kỳ chống Mỹ cứu nước.
Năm 1965, khi cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn ác liệt nhất, theo tiếng gọi
thiêng liêng của Tổ quốc, ông Đỗ Quang Phúc đã gia nhập Đội TNXP N25. Đây là
đơn vị anh hùng, tập hợp những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi sẵn sàng gác lại
tình riêng để dấn thân vào nơi hiểm nguy nhất. Ông được điều động về tuyến đường
20 Quyết Thắng – "tọa độ lửa" khốc liệt nối Đông và Tây Trường Sơn, nơi được ví
như túi bom của không quân Mỹ nhằm cắt đứt sự chi viện cho miền Nam.
Tại chiến trường này, ông Phúc cùng đồng đội đã sống và chiến đấu dưới làn mưa
bom bão đạn của máy bay B52. Với tinh thần "máu có thể đổ, nhưng đường không
thể tắc", ông trực tiếp tham gia vào những nhiệm vụ nguy hiểm nhất: rà phá bom
nổ chậm và san lấp hố bom ngay sau khi địch vừa dứt đợt oanh tạc. Mỗi tấc đường
thông suốt cho xe ra tiền tuyến đều thấm đượm mồ hôi và máu của những người con
kiên trung như ông. Ý chí của ông không chỉ được rèn luyện qua khói lửa chiến
tranh mà còn tỏa sáng từ niềm tin tuyệt đối vào sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Dù phải đối mặt với cái chết cận kề và điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn nơi
rừng sâu núi thẳm, ông Đỗ Quang Phúc và thế hệ TNXP năm ấy vẫn giữ vững tinh
thần lạc quan, yêu đời. Sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại đó đã góp phần làm nên
kỳ tích Trường Sơn, nối liền mạch máu giao thông cho ngày đại thắng.
Trở về đời thường với những vết thương của chiến tranh, ông Phúc vẫn tiếp tục
phát huy phẩm chất cao quý của người chiến sĩ cách mạng. Ông tích cực tham gia
các hoạt động tại địa phương, trở thành nhịp cầu nối lịch sử, truyền dạy cho thế hệ
trẻ hôm nay về lòng tự hào dân tộc và trách nhiệm bảo vệ Tổ quốc. Câu chuyện của
ông Đỗ Quang Phúc không chỉ là ký ức cá nhân, mà đã trở thành một phần di sản
tinh thần quý báu, nhắc nhở chúng ta về một "thời hoa lửa" oanh liệt và khát vọng
hòa bình cháy bỏng của dân tộc Việt Nam.



