Đỗ Sĩ Họa – Người chỉ huy giữ trọn lời thề nơi Pò Hèn
Đỗ Sĩ Họa – Người chỉ huy giữ trọn lời thề nơi Pò Hèn Rạng sáng ngày 17/2/1979, tại Đồn Biên phòng Pò Hèn (Quảng Ninh), tiếng pháo và tiếng súng bất ngờ dội xuống dữ dội. Giữa khói lửa mịt mù, Thượng úy Đỗ Sĩ Họa – Chính trị viên phó đơn vị – là một trong những người đầu tiên có mặt tại vị trí chỉ huy.
Đỗ Sĩ Họa – Người chỉ huy giữ trọn lời thề nơi Pò Hèn
Rạng sáng ngày 17/2/1979, tại Đồn Biên phòng Pò Hèn (Quảng Ninh), tiếng pháo và tiếng súng bất ngờ dội xuống dữ dội. Giữa khói lửa mịt mù, Thượng úy Đỗ Sĩ Họa – Chính trị viên phó đơn vị – là một trong những người đầu tiên có mặt tại vị trí chỉ huy.
Anh hiểu rõ: Pò Hèn không chỉ là một đồn biên phòng nhỏ giữa núi rừng, mà là một cột mốc sống của chủ quyền quốc gia. Sau lưng anh là nhân dân, là từng mái nhà yên bình; phía trước là kẻ thù với lực lượng đông và hỏa lực mạnh hơn nhiều lần.
Trong tình thế bị tập kích bất ngờ, thông tin liên lạc gián đoạn, lực lượng mỏng, anh vẫn giữ được sự bình tĩnh của người chỉ huy. Anh nhanh chóng phân công nhiệm vụ, động viên anh em bám trụ từng vị trí, quyết không để địch tràn qua. Giữa tiếng đạn pháo xé gió, anh vừa chiến đấu, vừa hô lớn mệnh lệnh, giữ vững tinh thần cho toàn đơn vị.
Có lúc trận địa bị uy hiếp nghiêm trọng. Địch tìm cách bao vây, cắt rời từng tổ chiến đấu. Nhưng Thượng úy Đỗ Sĩ Họa vẫn kiên quyết ở lại điểm nóng nhất, trực tiếp chỉ huy phản kích. Anh động viên đồng đội: “Còn người là còn đồn. Còn đồn là còn biên giới.”
Sự kiên cường ấy đã biến một đồn biên phòng nhỏ thành pháo đài bất khuất. Dù tương quan lực lượng chênh lệch, cán bộ chiến sĩ Pò Hèn vẫn chiến đấu đến cùng. Trong giờ phút sinh tử, anh không chọn rút lui, không chọn an toàn cho riêng mình. Anh chọn ở lại, giữ trọn lời thề của người lính biên phòng: sống bám đá, chết hóa đá thành bất tử nơi biên cương.
Sự hy sinh của Đỗ Sĩ Họa và đồng đội đã trở thành biểu tượng của tinh thần kiên trung, của ý chí bảo vệ chủ quyền không gì lay chuyển. Pò Hèn hôm nay đã bình yên, nhưng trong lòng người dân cả nước, nơi ấy mãi là địa danh thiêng liêng – nơi những người lính đã lấy máu mình viết nên bản hùng ca giữ nước.
Câu chuyện về người chỉ huy năm ấy nhắc thế hệ hôm nay rằng: chủ quyền không chỉ được giữ bằng vũ khí, mà còn bằng niềm tin sắt đá và trách nhiệm đến hơi thở cuối cùng. Và giữa núi rừng Pò Hèn, tên anh vẫn được nhắc đến với tất cả sự kính trọng – như một ngọn lửa không bao giờ tắt


