Bài viết

Đỗ Văn Bản

Gia Lai10/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 2 năm 1978, chàng sĩ quan bộ đội cao xạ Đỗ Văn Bản kết hôn với cô gái Vũ Thị Hương ở huyện Xuân Thủy, Nam Định. Bên nhau chưa được một tháng, ông Bản được lệnh ra Trường Sa.Liên lạc giữa lính đảo và đất liền thời bấy giờ chỉ có những cánh thư một năm đôi bận. Trong thư đầu tiên vợ báo tin mang thai, ông Bản dặn: “Nếu là con trai, hãy đặt tên Phú Khánh” (nay là tỉnh Phú Yên và Khánh Hòa), tên của tỉnh có huyện đảo Trường Sa.Cuối năm 1979, tin dữ ập về, ông Bản hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ và mất tích trên biển khi vừa 26 tuổi. Kỷ vật gửi về từ biển cả có giấy báo tử, bộ quân phục đã sờn màu muối mặn và tấm ảnh con trai chụp lúc 9 tháng tuổi.***Cậu bé 9 tháng tuổi nay đã là Trung tá Đỗ Phú Khánh (công an tỉnh Nam Định). Đỗ Phú Khánh lớn lên trong niềm tin không thể lay chuyển của bà nội. Mỗi lần bị bạn trêu chọc và khóc đòi bố, cậu lại nghe câu nói quen thuộc: “Bố con đi làm nhiệm vụ đặc biệt chưa về”. Câu nói ấy theo Khánh suốt những năm đầu đời như chiếc neo giữ hy vọng. Mãi đến khi đủ lớn để hiểu ý nghĩa hai chữ “liệt sĩ”, anh mới biết cha mình sẽ không bao giờ trở lại.

Bà nội anh Khánh mất năm 2018. Trước khi nhắm mắt vẫn canh cánh một điều “Nếu có cơ hội, hãy ra Trường Sa, nơi thằng Bản nằm xuống”. Anh Khánh biết mấy chục năm nay, mọi người trong gia đình vẫn mang một nỗi day dứt chưa nguôi. “Một kỷ vật, một nắm đất của cha cũng không có”.Cuối tháng 3 năm 2025, anh Khánh được cử tham gia chuyến đi Trường Sa cùng đoàn công tác số 7 của Bộ Công an, từ ngày 6 đến 12 tháng 4. Anh lập tức về quê, đứng trước bàn thờ tổ tiên thắp nén nhang như một lời trình báo trước giờ lên đường.Mẹ anh dặn: “Ra đến nơi, con nhớ gọi to tên bố... để bố biết mà về với mình”.Trong chuyến thăm Trường Sa, người con liệt sĩ được Trung tá Cấn Ngọc Sơn, Chỉ huy trưởng đảo Trường Sa, cùng các cán bộ chiến sĩ đã dành sự đón tiếp nồng hậu. Trước lúc tàu rời bến, đích thân Trung tá Sơn đã tặng gia đình anh Khánh một số kỷ vật trên đảo như mong muốn của gia đình.Trong những phút cuối cùng còn lại trên đảo, anh Khánh gọi về nhà: “Mẹ ơi, con đã thắp hương cho bố và đồng đội. Con đã làm lễ, đã tìm về đơn vị cũ của bố. Mẹ ơi, con biết Trường Sa rồi”.Đầu dây bên kia, giọng mẹ anh nghèn nghẹn: “Thế là bố con biết rồi đấy

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn