Đỗ Văn Hải
Đỗ Văn Hải – Người dân quân thầm lặng trên tuyến lửa Đồng Ky
Đỗ Văn Hải – Người dân quân thầm lặng trên tuyến lửa Đồng Ky
Những trang sử bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc không chỉ ghi dấu những chiến công của các chiến sĩ nơi tuyến đầu mà còn khắc ghi sự đóng góp âm thầm của biết bao người dân bình dị. Họ không quản hiểm nguy, sẵn sàng tham gia phục vụ chiến đấu, góp phần bảo vệ quê hương trong những ngày tháng cam go. Ông Đỗ Văn Hải, sinh năm 1941, quê quán Tân Châu, An Giang, hiện cư trú tại khóm Long Thạnh B, là một trong những người như thế.
Năm 1978, khi đã bước sang tuổi 37, độ tuổi mà nhiều người đã yên bề gia thất và tập trung lo cho cuộc sống gia đình, ông Đỗ Văn Hải vẫn sẵn sàng nhận nhiệm vụ khi quê hương cần. Trước những diễn biến phức tạp trên tuyến biên giới Tây Nam, ông tham gia lực lượng phục vụ chiến đấu với nhiệm vụ tải thương và vận chuyển đạn dược tại địa bàn Đồng Ky, huyện An Phú.
Từ ngày 18 tháng 01 năm 1978 đến ngày 25 tháng 01 năm 1978, ông cùng nhiều người dân địa phương trực tiếp tham gia hỗ trợ lực lượng làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới. Dù thời gian không dài, nhưng đó là những ngày đầy ý nghĩa và để lại dấu ấn sâu sắc trong cuộc đời ông.
Những ngày ấy, vùng biên giới An Phú luôn trong không khí khẩn trương. Công việc tải thương đòi hỏi sự nhanh nhẹn, cẩn trọng và tinh thần trách nhiệm cao. Mỗi khi có người bị thương cần đưa ra khỏi khu vực nguy hiểm, ông cùng các thành viên trong tổ công tác lập tức lên đường, bất kể ngày hay đêm. Những bước chân vội vã trên các con đường vùng biên thể hiện tinh thần tương trợ, nghĩa tình quân dân trong những thời điểm khó khăn.
Song song với đó, nhiệm vụ vận chuyển đạn dược cũng hết sức quan trọng. Những kiện hàng tiếp tế được chuyển đến các vị trí cần thiết nhằm bảo đảm cho lực lượng phía trước hoàn thành nhiệm vụ. Dù đường sá còn nhiều trở ngại, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, mọi người vẫn nỗ lực hết mình để không làm gián đoạn công tác hậu cần.
Điều ông Hải nhớ nhất là tinh thần đoàn kết của những người cùng tham gia nhiệm vụ. Trong hoàn cảnh khó khăn, mọi người luôn sẵn sàng giúp đỡ nhau, cùng chia sẻ từng bữa ăn, từng ngụm nước và động viên nhau vượt qua thử thách. Chính sự gắn bó ấy đã tạo nên sức mạnh giúp họ hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Đối với ông, mỗi chuyến tải thương không chỉ là một nhiệm vụ mà còn là trách nhiệm đối với đồng bào và quê hương. Mỗi lần vận chuyển đạn dược thành công là thêm một phần đóng góp vào công cuộc bảo vệ vùng đất biên cương của Tổ quốc. Dù không trực tiếp cầm súng chiến đấu, ông luôn tâm niệm rằng mọi công việc đều có ý nghĩa khi hướng đến mục tiêu chung là bảo vệ sự bình yên cho nhân dân.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ vào cuối tháng 01 năm 1978, ông trở về với cuộc sống lao động thường ngày. Những năm tháng sau đó, ông tiếp tục gắn bó với quê hương, tham gia xây dựng đời sống cộng đồng và nuôi dạy con cháu trưởng thành.
Gần nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng ký ức về những ngày phục vụ chiến đấu tại Đồng Ky vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí ông. Đó là những ngày tháng mà tinh thần yêu nước được thể hiện bằng hành động cụ thể, bằng sự hy sinh thầm lặng và bằng trách nhiệm của một người dân đối với quê hương.
Ngày nay, khi nhắc lại quãng thời gian ấy, ông Đỗ Văn Hải luôn tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé của mình vào nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam. Câu chuyện của ông là minh chứng cho tinh thần đoàn kết quân dân, cho lòng yêu nước và ý chí sẵn sàng cống hiến của người dân An Giang trong những năm tháng khó khăn của đất nước.
Đó chính là “thời hoa lửa” của ông Đỗ Văn Hải – một thời tuổi trẻ và sức lực được dành cho quê hương, để góp phần giữ vững từng tấc đất biên cương của Tổ quốc Việt Nam.



