Anh hùng Lực lượng vũ trang

ĐỖ VĂN TRÌ – NGƯỜI XẠ THỦ TRUNG LIÊN TRÊN NHỮNG TRẬN ĐÁNH ÁC LIỆT

Tác giả : Phạm Thị Phương Anh

Phú Thọ22/08/2026phường An Biên (phường An Biên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐỖ VĂN TRÌ – NGƯỜI XẠ THỦ TRUNG LIÊN TRÊN NHỮNG TRẬN ĐÁNH ÁC LIỆT

Giai đoạn lịch sử: Kháng chiến chống Mỹ, cứu nước
Sinh: 1944
Quê quán: Xã Thụy Văn, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình
Danh hiệu: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân
Đơn vị: Đại đội 7, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 174, Sư đoàn 316.

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, có những người lính trưởng thành từ những đơn vị chiến đấu bình thường nhưng đã để lại dấu ấn bằng bản lĩnh và lòng dũng cảm trong những thời khắc quyết định. Đỗ Văn Trì là một trong số đó. Cuộc đời quân ngũ của ông gắn với những chiến trường ác liệt ở Lào và sau này là chiến trường miền Nam.

Đỗ Văn Trì sinh năm 1944, tại xã Thụy Văn, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình. Tháng 2 năm 1964, khi mới 18 tuổi, ông xung phong nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện ngắn, do yêu cầu của chiến trường, ông được cử vào lực lượng Quân tình nguyện Việt Nam làm nhiệm vụ vận tải, tiếp tế và tiễu phỉ ở Lào. Khoảng sáu tháng sau, ông được điều về đơn vị chiến đấu và trở thành xạ thủ trung liên thuộc Đại đội 7, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 174, Sư đoàn 316.

Tháng 7 năm 1965, đơn vị của Đỗ Văn Trì nhận nhiệm vụ phòng ngự tại khu vực đồi H3-Q6, thuộc vùng Tháp Xưa và Hứa Mường trên đất Lào. Đây là vị trí có ý nghĩa quan trọng trong việc khống chế đường vào sân bay Hứa Mường. Trước khi bước vào trận đánh, bộ đội Việt Nam còn được Hoàng thân Xu-pha-nu-vông đến thăm, động viên. Lời động viên ấy càng củng cố quyết tâm của những người lính đang chuẩn bị bước vào một trận chiến cam go.

Từ ngày 5 tháng 7, chiến đấu diễn ra dai dẳng. Các lực lượng trong đơn vị luân phiên vào vị trí để giữ trận địa. Đến sáng 21 tháng 7, tổ trung liên của Đỗ Văn Trì được điều ra thay một tổ của đơn vị bạn, đảm nhiệm hỏa lực chủ yếu ở một hướng chính diện. Nhiệm vụ của họ là giữ chốt và ngăn đối phương từ các hướng Q6 và đồi Gỗ tiến vào.

Trong hoàn cảnh đó, người xạ thủ trung liên phải đối mặt trực tiếp với sức ép của trận đánh. Vũ khí có thể gặp trục trặc, đồng đội có thể bị thương, còn đối phương liên tục tìm cách áp sát. Đỗ Văn Trì cùng đồng đội vẫn bám trụ trận địa. Chính sự kiên cường ấy đã góp phần giữ vững vị trí phòng ngự trong những thời điểm hết sức nguy hiểm.

Sau những năm chiến đấu ở Lào, Đỗ Văn Trì tiếp tục trưởng thành trong quân đội và đảm nhiệm nhiều cương vị khác nhau. Trong Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975, ông là Trung đoàn trưởng Trung đoàn 148, Sư đoàn 316, tham gia chiến trường miền Nam. Đây là giai đoạn có ý nghĩa đặc biệt trong cuộc kháng chiến, khi quân và dân Việt Nam tiến tới mục tiêu giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Một chi tiết trong cuộc đời riêng của ông cũng cho thấy những mất mát mà chiến tranh để lại. Trước khi lên đường vào miền Nam, ông được đơn vị cho phép về thăm gia đình trong thời gian ngắn. Khi chia tay vợ, ông hứa sẽ trở về vào ngày đất nước hòa bình, thống nhất. Lời hẹn ấy trở thành niềm tin để người vợ ở quê nhà vượt qua những năm tháng chờ đợi.

Sau chiến tranh, Đỗ Văn Trì tiếp tục công tác trong quân đội, từng giữ chức Phó tham mưu trưởng Quân khu 2, mang quân hàm Đại tá trước khi nghỉ hưu. Ông được Nhà nước trao tặng nhiều phần thưởng, trong đó có Huân chương Quân công hạng Ba, Huân chương Chiến công hạng Nhì, Huân chương Kháng chiến chống Mỹ, cứu nước hạng Nhì, các Huân chương Chiến sĩ giải phóng và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Ngày 12 tháng 5 năm 2026, Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đỗ Văn Trì qua đời tại nhà riêng, hưởng thọ 82 tuổi. Sự ra đi của ông khép lại cuộc đời của một người lính đã trải qua những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Nhìn lại cuộc đời Đỗ Văn Trì, điều đáng nhớ không chỉ là những trận đánh mà ông từng tham gia. Đó còn là quá trình từ một thanh niên 18 tuổi xung phong nhập ngũ trở thành một người chỉ huy trong quân đội. Những năm tháng ấy cho thấy sự trưởng thành của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã đặt trách nhiệm với Tổ quốc lên trên những mong muốn riêng của mình.

Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa. Những người trẻ không còn phải đối mặt với bom đạn như thế hệ trước. Nhưng câu chuyện của Đỗ Văn Trì vẫn mang giá trị nhắc nhở: hòa bình không tự nhiên mà có; phía sau cuộc sống bình yên hôm nay là sự hy sinh, cống hiến của nhiều thế hệ. Trân trọng lịch sử, biết ơn những người đã chiến đấu và sống có trách nhiệm với cộng đồng chính là cách thế hệ hôm nay tiếp nối những giá trị tốt đẹp ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn