ĐÓA DÃ QUỲ KIÊN CƯỜNG CỦA ĐẠI NGÀN IA GRAI
"Chiến tranh đã lùi xa, những dấu chân của người con gái kiên cường Rơ Chăm H’Drếch trên dải biên cương Gia Lai năm xưa giờ đã được thay thế bằng những đồi cà phê bạt ngàn, những buôn làng ấm no. Nhưng hương thơm từ đóa hoa dã quỳ hoang dã, kiên cường ấy sẽ mãi tỏa sáng trong trang sử vàng của quê hương, là ngọn lửa sưởi ấm và tiếp nối niềm tự hào cho thế hệ trẻ hôm nay."
Giữa những năm tháng mưa bom bão đạn của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, mảnh đất Gia Lai không chỉ oằn mình gánh chịu những đau thương mà còn là nơi chứng kiến sự vươn lên mạnh mẽ của những người con ưu tú. Trong số những đóa hoa kiên cường nở giữa rừng sâu, người con gái Ê-đê/Gia-rai Rơ Chăm H’Drếch (sinh năm 1946) đã viết nên một huyền thoại bất tử về lòng trung kiên và lòng yêu nước nồng nàn.
Đóa hoa rừng sớm dạn dày sương gió
Sinh ra và lớn lên giữa đại ngàn xanh thẳm, dòng máu cách mạng đã sớm thấm đẫm vào tâm hồn cô gái trẻ Rơ Chăm H’Drếch. Khi tuổi đời còn mười chín, đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của người con gái đất rừng Tây Nguyên, H’Drếch đã không ngần ngại gác lại những riêng tư để bước vào cuộc trường chinh của dân tộc.
Giữa vùng căn cứ huyện Ia Grai và khu vực biên giới Gia Lai hiểm trở, cô cùng các đồng đội bám trụ, vừa tăng gia sản xuất, vừa làm nhiệm vụ tiếp tế, dẫn đường và bảo vệ an toàn cho các cơ sở cách mạng. Địa bàn biên giới ngày ấy là túi bom, là nơi địch thường xuyên càn quét, lùng sục hòng cắt đứt mạch máu liên lạc của ta. Nhưng bước chân của H’Drếch chưa bao giờ chùn bước trước gai góc hay bom đạn quân thù.
Khúc tráng ca giữa mùa lửa đạn
Trong một chiến dịch bảo vệ vùng căn cứ then chốt, quân địch điên cuồng dội bom và đổ quân càn quét hòng xóa sổ lực lượng ta. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, Rơ Chăm H’Drếch cùng tổ chiến đấu đã dũng cảm nhận nhiệm vụ đánh chặn, thu hút hỏa lực của địch để các đồng chí lãnh đạo và thương bệnh binh rút lui an toàn vào lòng căn cứ.
Tiếng súng nổ vang rền cả một góc rừng biên giới. Bằng sự thông minh, quả cảm và sự am hiểu tường tận từng gốc cây, khe suối của quê hương, chị đã ngoan cường chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Chị ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, máu của chị đã hòa vào đất mẹ Ia Grai, hóa thành bóng mát che chở cho vùng căn cứ cách mạng được vẹn toàn.



