Đóa hoa bất tử
Đóa hoa bất tử
1. Tên câu chuyện
Đóa hoa bất tử
2. Tên tác giả
Phạm Minh Nhựt – Lớp 11A4
3. Năm sinh – Năm mất
1933 – 1952
4. Nội dung câu chuyện
Trong lịch sử đấu tranh hào hùng của dân tộc Việt Nam, có những cái tên đã trở thành
huyền thoại, và chị Võ Thị Sáu là một đóa hoa đẹp nhất, kiêu hãnh nhất.
Chị Võ Thị Sáu sinh ra tại Đất Đỏ (nay thuộc huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu). Khi
mới 14 tuổi, chị đã bắt đầu tham gia các hoạt động cách mạng. Với tinh thần dũng cảm,
mưu trí, chị đã tham gia nhiều trận đánh, ném lựu đạn tiêu diệt những tên ác ôn khét tiếng,
gây bao nỗi kinh hoàng cho thực dân Pháp tại địa phương.
Năm 1950, trong một lần làm nhiệm vụ, chị bị địch bắt. Dù bị tra tấn dã man tại nhà tù Chí
Hòa và sau đó là Côn Đảo, nhưng kẻ thù không thể khuất phục được ý chí kiên cường của
người nữ chiến sĩ trẻ tuổi. Chúng đã kết án tử hình chị khi chị chưa tròn 18 tuổi.
Sáng ngày 23/01/1952, khi ra pháp trường, chị Sáu không hề run sợ. Chị từ chối bịt mắt, từ
chối cả việc quỳ xuống. Trước khi hy sinh, chị đã bình thản hái một bông hoa cài lên mái tóc
và hát vang bài "Tiến quân ca". Sự dũng cảm ấy đã khiến cho những tên lính hành quyết
phải bàng hoàng, run rẩy tay súng. Chị đã ngã xuống, nhưng hình ảnh đóa hoa trắng cài
trên mái tóc chị giữa pháp trường Côn Đảo đã mãi trở thành biểu tượng cho vẻ đẹp tâm hồn
của tuổi trẻ Việt Nam: "Sống như đóa hoa, chết như ánh sao".
5. Cảm nghĩ
Khi tìm hiểu về cuộc đời của chị Võ Thị Sáu, lòng em trào dâng một cảm xúc vừa ngưỡng
mộ, vừa xúc động khôn nguôi. Ở độ tuổi của chị, chúng em ngày nay đang được sống trong
sự bao bọc của gia đình, được đến trường, được nuôi dưỡng những ước mơ tươi đẹp. Vậy
mà, chị đã chọn cách sống "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Cảm giác lớn nhất trong em khi viết về chị chính là lòng biết ơn. Em hiểu rằng, hòa bình,
độc lập và những lớp học khang trang mà chúng em đang ngồi hôm nay được đánh đổi
bằng máu và nước mắt của những người anh hùng như chị Sáu. Chị không chỉ là một biểu
tượng lịch sử, mà còn là ngọn lửa truyền cảm hứng mạnh mẽ cho thế hệ học sinh chúng
em.
Em tự hứa với lòng mình sẽ không ngừng cố gắng học tập, rèn luyện đạo đức để trở thành
một người có ích, xứng đáng với sự hy sinh cao cả ấy. Mỗi đóa hoa trắng em thấy trong đời,
em lại nhớ đến chị - người con gái Đất Đỏ đã hóa thân thành đóa hoa bất tử giữa lòng Tổ
quốc.



