Đóa hoa bất tử
Đóa hoa bất tử
Có những mùa hè chỉ lưu lại trong ký ức bằng tiếng ve và sắc đỏ của hoa phượng. Nhưng cũng có những mùa hè được viết nên bằng lòng yêu nước, sự hy sinh và niềm tin bất diệt vào ngày mai. Với tôi, đó là Mùa Hoa Lửa – mùa hè đã đưa tôi trở về với hình ảnh người nữ anh hùng trẻ tuổi Võ Thị Sáu.
Tháng Năm, sân trường rực lên bởi những tán phượng đỏ. Tiếng ve ngân vang khắp các hành lang lớp học. Chúng tôi háo hức chuẩn bị cho kỳ nghỉ hè thì cô giáo thông báo:
– Tuần tới, lớp sẽ tham quan khu di tích lịch sử và tìm hiểu về những anh hùng dân tộc.
Cả lớp đều háo hức. Riêng tôi luôn tò mò về những con người đã góp phần làm nên nền độc lập của đất nước.
Trong phòng trưng bày, tôi dừng lại rất lâu trước bức chân dung của Võ Thị Sáu.
Đó là một cô gái còn rất trẻ.
Đôi mắt sáng.
Nụ cười hiền.
Gương mặt bình thản đến lạ.
Khó ai có thể nghĩ rằng người con gái ấy đã phải đối diện với nhà tù, những trận tra tấn và cái chết khi tuổi đời còn rất trẻ.
Tôi lặng người khi đọc những dòng giới thiệu về cuộc đời chị.
Sinh ra trên mảnh đất Đất Đỏ giàu truyền thống yêu nước, Võ Thị Sáu sớm tham gia cách mạng. Khi tuổi đời còn rất nhỏ, chị đã làm liên lạc, tiếp tế cho lực lượng kháng chiến rồi trực tiếp tham gia chiến đấu. Dù bị bắt, chị vẫn kiên cường, không khuất phục trước mọi cực hình. Cuối cùng, chị bị xử bắn tại Côn Đảo khi mới mười chín tuổi.
Tôi đứng lặng rất lâu.
Bức chân dung như đang mỉm cười với tôi.
Đêm hôm ấy, tôi mở cuốn sổ ghi chép về chuyến tham quan.
Không biết từ lúc nào, tôi thiếp đi.
Trong giấc mơ, tôi thấy mình đứng giữa một vùng quê ven biển.
Những rặng dương lao xào xạc trong gió.
Xa xa là tiếng sóng vỗ.
Giữa con đường đất đỏ, một cô gái mặc áo bà ba đen đang gùi chiếc giỏ nhỏ trên vai.
Cô quay lại nhìn tôi rồi mỉm cười.
– Em từ đâu đến?
Tôi ngập ngừng:
– Em... em đến từ tương lai.
Cô gái bật cười.
– Tương lai à? Vậy đất nước mình có còn chiến tranh không?
Tôi xúc động gật đầu:
– Không còn nữa. Đất nước đã hòa bình rồi.
Nghe vậy, đôi mắt cô ánh lên niềm vui.
– Thế thì tốt quá.
Tôi nhận ra đó chính là Võ Thị Sáu.
Chúng tôi cùng đi trên con đường rợp nắng.
Hai bên đường, những cây phượng đang bắt đầu nở hoa.
Những cánh hoa đỏ rơi xuống nền đất như những đốm lửa nhỏ.
Chị Sáu cúi xuống nhặt một cánh hoa.
– Em biết không, hoa phượng đẹp vì nó nở rực rỡ nhất vào mùa hè. Con người cũng vậy. Tuổi trẻ đẹp nhất khi biết sống vì điều có ý nghĩa.
Đúng lúc ấy, tiếng súng vang lên từ phía xa.
Không khí trở nên căng thẳng.
Một người chạy tới báo tin quân địch đang càn quét.
Không chút do dự, Võ Thị Sáu nhanh chóng hòa vào đoàn người làm nhiệm vụ.
Tôi chỉ biết đứng nhìn theo.
Những bước chân của chị nhỏ bé nhưng vô cùng mạnh mẽ.
Khung cảnh chuyển nhanh.
Tôi thấy nhà lao lạnh lẽo.
Những bức tường đá xám.
Những song sắt nặng nề.
Võ Thị Sáu vẫn bình thản.
Dù bị tra hỏi, chị không tiết lộ bất cứ điều gì về đồng đội.
Tôi nhìn chị mà lòng quặn thắt.
Một người lính áp giải chị ra sân.
Ánh bình minh vừa ló rạng.
Biển Côn Đảo xanh thẳm phía xa.
Chị bước đi rất bình tĩnh.
Không cúi đầu.
Không run sợ.
Trên mái tóc chị cài một bông hoa trắng nhỏ.
Ánh mắt vẫn hướng về phía trước.
Tôi chạy theo.
– Chị Sáu!
Chị quay lại nhìn tôi.
Nụ cười vẫn hiền như lần đầu gặp.
– Đừng khóc.
Rồi chị nhẹ nhàng nói:
– Nếu một ngày nào đó em được sống trong hòa bình, hãy học tập thật tốt. Hãy yêu đất nước bằng những việc làm tử tế mỗi ngày. Đó là điều chị mong nhất.
Tôi òa khóc.
Mọi thứ dần nhòa đi.
Tiếng ve đánh thức tôi.
Ngoài cửa sổ, nắng sớm phủ kín sân trường.
Những chùm phượng đỏ vẫn lung linh trong gió.
Tôi mở cuốn sổ.
Trang giấy trắng hôm qua giờ đã kín những dòng chữ.
Tôi viết về Võ Thị Sáu.
Viết về lòng dũng cảm.
Viết về một cô gái mới mười chín tuổi nhưng có trái tim lớn hơn cả nỗi sợ hãi.
Trong lễ chào cờ cuối năm học, cô giáo hỏi:
– Điều gì làm các em nhớ nhất sau chuyến tham quan?
Tôi bước lên trước sân khấu.
Nhìn những hàng phượng đỏ rực.
Tôi chậm rãi nói:
– Em hiểu rằng mùa hè không chỉ có tiếng ve và hoa phượng. Có một mùa hè của lịch sử, nơi biết bao người trẻ đã dâng hiến tuổi xuân để đất nước được nở hoa trong hòa bình. Với em, đó là Mùa Hoa Lửa.
Cả sân trường lặng đi.
Những cánh phượng đỏ vẫn nhẹ nhàng rơi xuống.
Tôi ngẩng nhìn bầu trời xanh.
Ở nơi nào đó trong dòng chảy của lịch sử, tôi tin rằng Võ Thị Sáu vẫn đang mỉm cười.
Chị giống như một đóa hoa không bao giờ tàn.
Một đóa hoa đã nở giữa khói lửa chiến tranh để hôm nay đất nước được ngập tràn ánh nắng, tiếng cười và những mùa hè bình yên.
Mỗi lần mùa phượng trở lại, tôi lại nhớ đến người con gái năm nào.
Nhớ đến nụ cười bình thản.
Nhớ đến ánh mắt kiên cường.
Và tôi hiểu rằng, lòng yêu nước không chỉ được thể hiện bằng những chiến công lớn lao. Nó còn được gìn giữ bằng sự biết ơn quá khứ, bằng ý thức học tập, rèn luyện và sống có trách nhiệm với quê hương.
Đó chính là ngọn lửa mà Võ Thị Sáu đã truyền lại cho các thế hệ hôm nay.
Ngọn lửa ấy sẽ mãi cháy, như sắc đỏ của hoa phượng mỗi khi hè về – rực rỡ, bền bỉ và bất tử.



