ĐÓA HOA BẤT TỬ NƠI PHÁP TRƯỜNG - VÕ THỊ SÁU
Chị Võ Thị Sáu (1933–1952) là nữ anh hùng huyền thoại quê tại huyện Đất Đỏ, Bà Rịa - Vũng Tàu. Mới 14 tuổi, chị đã dũng cảm làm liên lạc và tham gia đội Công an xung phong. Dù bị giặc bắt và đày ra Côn Đảo, khí phách hiên ngang và nụ cười bất khuất trước pháp trường của chị mãi là biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam

“Mùa hoa Lê-ki-ma nở
Ở quê ta miền Đất đỏ
Sông núi đất nước ơn người anh hùng...”
Giai điệu bài hát khẽ vang với âm hưởng hào hùng mà sâu lắng, như khơi dậy trong em niềm tự hào mãnh liệt về những năm tháng đấu tranh oanh liệt của dân tộc. Trong những trang vàng chói lọi ấy, hình ảnh người nữ chiến sĩ cách mạng huyền thoại – chị Võ Thị Sáu – mãi là một tượng đài bất tử về lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả.
Chị Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại vùng Đất Đỏ của tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu, nơi giàu truyền thống cách mạng. Tuổi thơ của chị gắn liền với những năm tháng quê hương chìm trong khói lửa chiến tranh và nỗi đau mất nước. Tận mắt chứng kiến những tội ác tàn bạo của thực dân Pháp đối với đồng bào, ngọn lửa yêu nước cùng lòng căm thù giặc đã sớm bừng cháy trong trái tim người con gái ấy. Khi mới mười bốn, mười lăm tuổi – độ tuổi đáng lẽ được cắp sách đến trường và sống trong vòng tay yêu thương của gia đình – chị đã dũng cảm tham gia cách mạng. Chị làm giao liên, trinh sát gan dạ của Đội Công an xung phong Đất Đỏ, tham gia phá tề, trừ gian và tiếp tế cho các chiến sĩ cách mạng. Những bước chân bền bỉ qua các cánh rừng cùng những chiến công đầy mưu trí như dùng lựu đạn tiêu diệt hai tên ác ôn đã khiến kẻ thù khiếp sợ, đồng thời làm sáng ngời tinh thần quả cảm và ý chí bất khuất của nữ anh hùng Võ Thị Sáu.
Giữa muôn vàn hiểm nguy, chị chưa từng chùn bước. Trong một lần làm nhiệm vụ, do sự phản bội của tay sai, chị không may sa vào tay giặc. Dù bị kẻ thù dùng đủ mọi cực hình tra tấn tàn bạo và ra sức dụ dỗ, người thiếu nữ tuổi mười lăm ấy vẫn một mực kiên trung, giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng. Không khai thác được thông tin từ chị, thực dân Pháp đã đày chị ra nhà tù Côn Đảo – “địa ngục trần gian” – và tuyên án tử hình khi chị còn chưa tròn tuổi đôi mươi.
Điều khiến hậu thế vô cùng khâm phục và biết ơn ở chị chính là thái độ hiên ngang, bất khuất khi đối diện với cái chết. Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, khi bị đưa ra pháp trường tại Côn Đảo, chị kiên quyết từ chối bịt mắt. Chị bình thản ngắt một bông hoa cài lên mái tóc, ung dung bước đi và ngân vang bài “Tiến quân ca”. Giữa làn đạn quân thù, đôi mắt sáng ngời của người con gái Đất Đỏ vẫn nhìn thẳng vào họng súng kẻ thù với sự kiêu hãnh tuyệt đối. Sự hy sinh oanh liệt của chị đã khiến hình ảnh mùa hoa Lê-ki-ma mãi rực sáng, hóa thành biểu tượng bất tử trong lòng dân tộc Việt Nam.
Nhìn lại cuộc đời ngắn ngủi nhưng oanh liệt của chị, thế hệ trẻ hôm nay càng thêm khắc ghi công ơn sâu sắc ấy. Chị đã dâng hiến cả tuổi thanh xuân, máu xương và mạng sống của mình để đổi lấy nền độc lập, tự do cho Tổ quốc. Chị chính là minh chứng sáng ngời cho tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, đồng thời trở thành ngọn lửa thắp sáng lý tưởng sống đẹp cho bao thế hệ mai sau.
Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, hình ảnh chị Võ Thị Sáu vẫn luôn sống mãi trong trái tim của mỗi người dân tộc Việt Nam. Tấm gương của chị là lời nhắc nhở thế hệ học sinh chúng em phải biết trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay, không ngừng học tập và rèn luyện để xây dựng, bảo vệ đất nước, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của các thế hệ đi trước.



