Bài viết

ĐÓA HOA ĐỎ BÊN DÒNG KÊ GỖ

Quảng Trị01/12/2025Nguyễn Lan Anh (Đoàn phường Đồng Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sáng ấy, mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Trà Bồng, ánh nắng nhuộm đỏ những tán rừng quê Quảng Ngãi. Trên con đường mòn dẫn xuống dòng suối Kê Gỗ, một cô gái trẻ khoác áo nâu, tay ôm chiếc túi tài liệu, bước nhanh như một con chim rừng. Đó là chị Lê Thị Hồng Gấm, chỉ mới đôi mươi nhưng đã là liên lạc gan dạ của lực lượng du kích Ba Tơ.

Tiếng trực thăng Mỹ quạt gió từng nhịp mạnh xuống rừng. Mùi khói súng còn vương nhẹ trong không khí. Nhưng ánh mắt chị Gấm không chút chần chừ. Chị biết: tài liệu hôm nay phải đến căn cứ… dù có thế nào.

Đến gần bờ suối, chị nghe tiếng giày giặc. Một toán lính Mỹ – ngụy đang lùng sục vòng ngoài. Cô nấp sau gốc cây, tay ôm chặt túi tài liệu, tim đập mạnh nhưng đôi mắt vẫn sắc như lưỡi dao rừng.

Một tên lính đi ngang qua, múi giày đạp lên lá khô kêu r crunch rợn người.
Chị thì thầm:

“Không được để chúng bắt. Không được để tài liệu rơi vào tay giặc.”

Ngay khoảnh khắc ấy, chị quyết định lao ngược hướng truy đuổi để đánh lạc hướng. Khi bọn lính phát hiện, chúng bủa vây. Tiếng súng nổ chát chúa.

Chị Gấm chạy đến mép suối Kê Gỗ. Nước cuộn mạnh. Đạn xé qua vai chị bỏng rát.
Một tên lính quát:

“Đầu hàng! Chúng tao sẽ tha!”

Chị quay lại, ánh mắt sáng lạ thường:

“Tao không sợ chết! Tao sợ để mất núi rừng quê tao vào tay tụi bay!”

Rồi chị ôm túi tài liệu vào ngực, ném mạnh xuống lòng suối – nơi dòng nước sẽ đưa tài liệu về căn cứ.
Giặc gào lên, bắn dồn dập.

Một viên đạn xuyên vào ngực. Máu đỏ hòa vào nước suối.
Chị khụy xuống, nhưng miệng vẫn mỉm cười nhẹ như gió núi.

Một câu cuối cùng vang lên giữa tiếng rừng:

“Còn Gấm… còn nước… còn rừng… còn người đánh Mỹ.”

Dòng suối cuốn tài liệu đi.
Còn chị – hóa thành đóa hoa đỏ trên bờ Kê Gỗ, đỏ như màu máu của bao người con gái Việt Nam đã ngã xuống để Tổ quốc đứng lên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn