“ĐÓA HOA HỒNG CHIÊM GIỮA BIÊN CƯƠNG PÒ HÈN”
Có những đóa hoa không rực rỡ sắc màu, nhưng hương thơm thì thắm mãi chẳng hề phai. Có những con người sống bình dị, mà khi Tổ quốc cần, lại tỏa sáng bằng cả cuộc đời mình. Hoàng Thị Hồng Chiêm – nữ liệt sĩ anh hùng của biên cương Pò Hèn – chính là một đóa hoa như thế.
[]
Chân dung liệt sĩ Hoàng Thị Hồng Chiêm
Có những đóa hoa không rực rỡ sắc màu, nhưng hương thơm thì thắm mãi chẳng hề phai. Có những con người sống bình dị, mà khi Tổ quốc cần, lại tỏa sáng bằng cả cuộc đời mình. Hoàng Thị Hồng Chiêm – nữ liệt sĩ anh hùng của biên cương Pò Hèn – chính là một đóa hoa như thế.
Hoàng Thị Hồng Chiêm sinh năm 1954, quê ở Bình Ngọc, Móng Cái, tỉnh Quảng Ninh. Chị từng rèn luyện trong quân ngũ, sau đó chuyển ngành về địa phương, làm mậu dịch viên tại khu vực Pò Hèn. Công việc của chị gắn với những chuyến vượt rừng dài hàng chục kilômét, mang lương thực, hàng hóa lên phục vụ bộ đội và nhân dân nơi tuyến đầu biên giới. Gian khổ là vậy, nhưng ở chị luôn toát lên sự nhanh nhẹn, niềm nở và tinh thần trách nhiệm.
Giữa núi rừng biên cương, tuổi thanh xuân của chị gắn liền với các chiến sĩ Đồn Công an vũ trang 209. Tình yêu trong sáng, bình dị giữa chị và hạ sĩ Bùi Văn Lượng nảy nở qua những buổi giao lưu văn nghệ, những trận bóng chuyền đầy tiếng cười, thấm đẫm lý tưởng và niềm tin chung vì Tổ quốc.
Những ngày đầu năm 1979, tình hình biên giới phía Bắc trở nên vô cùng căng thẳng. Địch liên tục quấy phá, phục kích. Các đơn vị hậu cần được lệnh rút về tuyến sau. Ngày 16/2/1979, Hoàng Thị Hồng Chiêm cùng cán bộ địa phương chuyển nốt số hàng còn lại. Dù có thể rời đi, chị vẫn tình nguyện ở lại trông coi, bảo vệ kho hàng – một quyết định lặng lẽ nhưng đầy dũng cảm.
Rạng sáng ngày 17/2/1979, khi trời còn tối, pháo địch bất ngờ trút xuống dữ dội vào Đồn biên phòng Pò Hèn. Giữa khói lửa mịt mù, Hoàng Thị Hồng Chiêm không rút lui. Chị cầm khẩu súng K44, băng qua giao thông hào, cùng các chiến sĩ chiến đấu bảo vệ đồn. Khi đồng đội bị thương, chị lại gác súng để băng bó, cứu chữa, tiếp thêm sức mạnh cho anh em nơi tuyến đầu.
Lực lượng ta chỉ khoảng 60 người nhưng vẫn kiên cường chiến đấu hơn sáu giờ đồng hồ trước các đợt tấn công dữ dội của kẻ thù. Trong trận chiến không cân sức ấy, Hoàng Thị Hồng Chiêm bị thương nặng và anh dũng hy sinh trong hầm chỉ huy, khép lại tuổi thanh xuân ở tuổi 25 – độ tuổi đẹp nhất của đời người.[]
Nghĩa trang – Đài tưởng niệm Pò Hèn, Móng Cái, Quảng Ninh
Hôm nay, tại Nghĩa trang – Đài tưởng niệm Pò Hèn, tên chị được khắc trang trọng trên bia đá cùng hơn 40 cán bộ, chiến sĩ đã anh dũng hy sinh trong ngày 17/2 lịch sử. Nơi đây đã trở thành địa chỉ đỏ, nơi các thế hệ hôm nay về dâng hương, tưởng niệm và tri ân.
Không chỉ hiện diện nơi nghĩa trang, hình ảnh chị còn sống mãi trong bức tượng giữa sân trường THCS Bình Ngọc – người con gái tay cầm súng, ánh mắt kiên cường hướng về biên cương. Giữa tiếng sóng biển Trà Cổ và tiếng học bài của trẻ thơ, chị vẫn lặng thầm nhắc nhở các thế hệ sau về một lẽ sống cao đẹp:
Sống bình dị, nhưng khi Tổ quốc cần, sẵn sàng hiến dâng cả tuổi xuân và sự sống của mình.
Hoàng Thị Hồng Chiêm – đóa hoa của Pò Hèn – sẽ mãi mãi nở trong ký ức dân tộc Việt Nam.



