“Đóa hoa không tàn trên đất đỏ Côn Đảo”
Những năm cuối của thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp, đất trời Nam Bộ như đỏ lửa. Trên mỗi con đường, mỗi xóm làng, những người dân bình dị vẫn ngày đêm âm thầm nuôi giấu cán bộ, bảo vệ quê hương bằng tất cả niềm tin vào độc lập. Trong dòng chảy dữ dội ấy, có một cô gái nhỏ bé nhưng mang trái tim lớn – Võ Thị Sáu.
Sinh năm 1933 tại xã Phước Thọ, huyện Đất Đỏ (nay thuộc tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu), Sáu lớn lên giữa những câu chuyện căm thù giặc và lòng yêu nước từ cha mẹ, từ xóm làng. Mới 14 tuổi, cô đã tham gia đội Công an xung phong, làm liên lạc, dẫn đường cho du kích. Tuy còn nhỏ, nhưng Sáu nhanh nhẹn, gan dạ, và đặc biệt có một nghị lực khiến ai cũng nể phục.
Năm 1947, khi quân Pháp liên tục lập các đồn bốt đàn áp nhân dân, Sáu cùng đồng đội thực hiện nhiều nhiệm vụ trừng trị tề ngụy. Một lần, cô lẳng lặng theo dõi tên cai tổng có nhiều tội ác với dân làng. Khi thời cơ đến, Sáu ném lựu đạn tiêu diệt hắn và rút lui an toàn. Tiếng vang của chiến công ấy lan khắp vùng Đất Đỏ, khiến quân địch khiếp sợ một “bóng hồng du kích” còn rất trẻ.
Năm 1950, trong một trận đánh khác, quả lựu đạn của cô không nổ, Sáu bị bắt. Kẻ thù tra tấn tàn nhẫn, nhưng cô gái tuổi 17 không khai nửa lời. Sáu bị kết án tử hình – điều hiếm có đối với một người còn chưa đủ tuổi trưởng thành. Nhưng với giặc, cô quá nguy hiểm.
Bị đưa ra Côn Đảo, cô gái nhỏ vẫn giữ nụ cười. Trong nhà tù “địa ngục trần gian”, Sáu trở thành nguồn động viên cho những nữ tù chính trị khác. Cô hát, cô động viên mọi người, cô đứng thẳng giữa đòn roi, ánh mắt sáng rực tự hào. Các quản ngục sợ ánh mắt ấy – ánh mắt của một người yêu nước không chịu khuất phục.
Ngày 23/1/1952, khi bị dẫn ra pháp trường, Võ Thị Sáu vẫn ung dung như đi giữa quê hương mình. Cô từ chối bịt mắt: “Không ai bịt mắt được tôi. Tôi muốn nhìn quê hương mình lần cuối.” Trên con đường ra bãi bắn, Sáu cất tiếng hát:
“Ai về nhắn với nậu nguồn,
Mít non gởi xuống, cá chuồn gởi lên…”
Tiếng hát ấy khiến cả Côn Đảo lặng đi.
Khi loạt súng vang lên, cô gái 19 tuổi ngã xuống, nhưng hình ảnh bất khuất ấy sống mãi trong lòng đất mẹ. Người dân Côn Đảo kể rằng hoa trên mộ Sáu không bao giờ tàn – như biểu tượng của sự kiên cường, trong sáng và bất diệt của người con gái Đất Đỏ.



