Bài viết

ĐÓA HOA LÊ-KI-MA BẤT TỬ

Giữa chốn địa ngục trần gian Côn Đảo, có một người con gái đất đỏ đã bước ra pháp trường với nụ cười trên môi và đóa hoa cài mái tóc. Câu chuyện về chị không chỉ là một trang sử, mà là bài ca bất tử về lòng yêu nước và ý chí hiên ngang trước họng súng quân thù.

Gia Lai16/05/2026TRƯƠNG HOÀNG YẾN (Chi đoàn 11A3 – Đoàn trường THPT Vĩnh Thạnh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp sục sôi, có một thiếu nữ vùng Đất Đỏ đã đi vào huyền thoại khi mới bước sang tuổi trăng tròn. Chị là Võ Thị Sáu.

Người ta vẫn kể lại rằng, vào cái buổi sáng định mệnh tại pháp trường cát Côn Đảo năm 1952, khi quân thù muốn bịt mắt chị trước giờ hành hình, chị đã hiên ngang từ chối: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!".

Dưới bầu trời xanh của biển đảo quê hương, chị Sáu đã cất cao tiếng hát. Bài hát "Tiến quân ca" vang lên giữa tiếng sóng vỗ, giữa sự im lặng sững sờ của những tên đao phủ. Khi loạt đạn vang lên, chị ngã xuống nhưng tinh thần của chị đã hóa thân vào từng con sóng, từng tán cây Lê-ki-ma, trở thành biểu tượng cho vẻ đẹp tinh khiết và bất khuất của người phụ nữ Việt Nam. Chị ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng cái tên Võ Thị Sáu đã trở thành một ngọn lửa cháy mãi trong lòng bao thế hệ thanh niên Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn