Khác

Đóa Hoa Lê-ki-ma Nở Giữa Lửa Đạn (1)

Đóa Hoa Lê-ki-ma Nở Giữa Lửa Đạn

Quảng Ninh04/07/2026Nguyễn Đỗ Bảo Ngọc (LCĐ Khoa Du lịch, Trường Đại học Hạ Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong số những câu chuyện lịch sử về những người anh hùng đất Việt, có một cái tên mà chỉ cần nhắc đến, lòng ta lại trào dâng một niềm xúc động xen lẫn tự hào khôn tả. Đêm ấy, bên hiên nhà lộng gió biển, tôi được nghe một người cựu tù Côn Đảo năm xưa kể lại về người con gái đất Đỏ – chị Võ Thị Sáu.

Qua lời kể run run nhưng đầy tôn kính của bác, hình ảnh chị Sáu hiện lên không chỉ là một chiến sĩ kiên cường, mà còn là một cô gái tuổi trăng tròn với tâm hồn trong trẻo, yêu đời đến tận giây phút cuối cùng.

Người con gái gan dạ của vùng đất Đỏ

"Năm đó, chị Sáu mới mười bốn, mười lăm tuổi, nhỏ nhắn và hay cười lắm con ạ," bác nheo mắt nhìn ra khơi xa, ký ức ngược dòng về những năm tháng kháng chiến chống Pháp.

Sinh ra tại vùng quê Đất Đỏ (Bà Rịa - Vũng Tàu), chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo dưới gót giày viễn chinh, người con gái ấy đã sớm nhen nhóm một lòng căm thù giặc sâu sắc. Mới 14 tuổi, chị đã gia nhập Đội Công an xung phong Đất Đỏ, nhận những nhiệm vụ nguy hiểm như đưa thư, tiếp tế và cả thiết lập các trận đánh du kích ngay trong lòng địch.

"Người ta nể phục chị bởi sự thông minh và gan dạ. Chị trà trộn vào các chợ, các tụ điểm của địch một cách bình thản, thực hiện những trận đánh táo bạo khiến kẻ thù phải khiếp sợ nhưng chẳng thể nào ngờ được thủ phạm lại là một cô bé mặc áo bà ba, tóc thắt bím đuôi sam."

Khí phách hiên ngang nơi "địa ngục trần gian"

Năm 1950, trong một chiến dịch, chị Sáu không may sa vào tay giặc. Chúng dùng mọi cực hình tra tấn dã man, từ đòn roi đến điện giật, nhưng không thể khuất phục được ý chí của người chiến sĩ trẻ. Trước tòa án thực dân, chị dõng dạc tuyên bố: "Yêu nước chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội!".

Không dám xử tử chị tại đất liền vì sợ làn sóng phản đối của nhân dân, thực dân Pháp đã lén lút đày chị ra Côn Đảo—nơi được mệnh danh là "địa ngục trần gian".

"Bác gặp chị ở khám chí hòa rồi ra đến giám ngục Côn Đảo," giọng người cựu tù chợt nghẹn lại, ánh mắt rưng rưng. "Ở cái nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một sợi chỉ, người ta vẫn nghe thấy tiếng chị Sáu hát. Chị hát những bài ca cách mạng, tiếng hát trong trẻo vang lên từ phòng giam tăm tối, truyền thêm sức mạnh và niềm tin cho tất cả anh em tù chính trị."

Bước chân bất tử và đóa hoa lê-ki-ma còn mãi

Giọng bác chùng xuống khi kể về buổi sáng định mệnh ngày 23 tháng 1 năm 1952 – ngày kẻ thù đưa chị Sáu ra bãi bắn hàng dương.

Khi tên chúa đảo hỏi chị có cần bịt mắt hay không, chị thẳng thắn cự tuyệt: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!".

Biết mình sắp hy sinh, chị vẫn giữ phong thái ung dung, cài lên mái tóc một đóa hoa tươi hái vội bên đường. Khi loạt đạn khốc liệt vang lên, chị vẫn hát vang bài Tiến quân ca với tất cả tình yêu dành cho Tổ quốc. Chị ngã xuống khi bước sang tuổi 19, độ tuổi đẹp nhất của đời người.

Lời nhắn nhủ bên bờ sóng

Câu chuyện khép lại, tiếng sóng biển Côn Đảo như vẫn rì rầm vỗ vào vách đá gầm vang khúc tráng ca năm nào.

Bác cựu tù quay sang nắm lấy tay tôi, nhắn nhủ bằng giọng trầm ấm: "Chị Sáu ngã xuống khi tuổi đời còn rất xanh, chưa một lần biết đến hạnh phúc cá nhân, tất cả đều hiến dâng cho nền độc lập. Giờ đây, mỗi khi các cháu nhìn thấy màu hoa lê-ki-ma nở, hay có dịp ra thăm hàng dương Côn Đảo, hãy nhớ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những thanh xuân bất tử như thế. Hãy sống sao cho xứng đáng với người con gái đã hóa thành huyền thoại."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đóa Hoa Lê-ki-ma Nở Giữa Lửa Đạn (1) | Câu chuyện thời hoa lửa