Bài viết

ĐÓA HOA LÊ-MA-GÔN BẤT TỬ CỦA ĐẤT ĐỎ

TP. Hồ Chí Minh12/08/2026Xã Mường Xén (Đoàn xã Mường Xén)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có bao giờ bạn tự hỏi: Tuổi 17 của bạn đang có những gì?

Là những bài kiểm tra, là mối tình đầu chớm nở, hay là những ước mơ lung linh về cánh cổng đại học?

Nhưng có một tuổi 17, vào những năm tháng đất nước chìm trong bom đạn, đã chọn đi vào lịch sử bằng một lối đi hiên ngang và rực lửa nhất. Tuổi 17 ấy mang tên: Võ Thị Sáu.

Sinh ra tại vùng quê giàu truyền thống Bà Rịa - Vũng Tàu, chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo dưới gót giày thực dân Pháp, người thiếu nữ ấy đã nuôi dưỡng một lòng yêu nước nồng nàn từ rất sớm.

Năm 15 tuổi, chị chính thức gia nhập lực lượng Công an Xung phong Đất Đỏ. Nhỏ tuổi nhưng gan dạ, chị đảm nhiệm vai trò trinh sát, truyền tin, và trực tiếp tham gia vào những trận đánh khiến kẻ thù khiếp sợ. Giữa ban ngày, ngay tại chợ Đất Đỏ, chị ném lựu đạn trừng trị tên phản bội Cả Suốt. Tiếp đó, chị tham gia đặt mìn phá kho đạn của thực dân Pháp tại Long Điền.

Mỗi bước chân của chị Sáu thời bấy giờ đều là nỗi khiếp đảm của quân thù, và là niềm tự hào của đồng bào vùng căn cứ.

Năm 1950, trong một lần làm nhiệm vụ, chị không may sa vào tay giặc. Những đòn tra tấn dã man “thừa sống thiếu chết” của kẻ thù không thể bẻ gãy được ý chí của người chiến sĩ trẻ. Chị kiên quyết không khai một lời, bảo vệ tuyệt đối an toàn cho cơ sở cách mạng.

Trước tòa án binh của Pháp, đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, chị hiên ngang tuyên bố một câu nói đã trở thành bất tử:

“Tao chỉ ân hận là chưa tiêu diệt hết bọn thực dân cướp nước!”

Không thể khuất phục, thực dân Pháp đã hèn nhát đày chị ra Côn Đảo và kết án tử hình khi chị mới tròn 17 tuổi.

Ngày 23 tháng 1 năm 1952 - một ngày mùa đông lạnh giá, nhưng pháp trường Côn Đảo lại bị thiêu đốt bởi tinh thần của một người anh hùng.

Khi loạt đạn chuẩn bị lên nòng, kẻ thù muốn bịt mắt chị, nhưng chị đã gạt phắt đi. Chị muốn dùng đôi mắt trong sáng của tuổi trẻ để nhìn thẳng vào kẻ thù, nhìn thẳng vào mảnh đất quê hương thân yêu lần cuối. Chị cất cao tiếng hát, bài ca cách mạng vang lên giữa tiếng sóng biển gầm vang.

“Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm!” - Tiếng hô đanh thép vang lên trước khi chị ngã xuống. Chị ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, nhưng tinh thần kiên cường của chị đã hóa thân vào từng tấc đất, từng ngọn sóng Côn Đảo, trở thành biểu tượng bất tử của phong trào cách mạng Việt Nam.

Năm 1993, chị được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân - sự ghi nhận xứng đáng cho một “đóa hoa lửa” kiên cường.

Chiến tranh đã lùi xa, chúng ta may mắn được sinh ra và lớn lên trong hòa bình, được học tập dưới mái trường khang trang. Nhưng giá trị của độc lập, tự do ngày hôm nay chính là xương máu, là tuổi trẻ của những người anh hùng như chị Võ Thị Sáu đã ngã xuống.

Tấm gương của chị Sáu nhắc nhở mỗi ĐVTN chúng ta: Sống là phải có lý tưởng! Hãy biến lòng biết ơn thành hành động cụ thể. Hãy chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức để trở thành những công dân có ích. Cùng nhau xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ cha anh.

Hình ảnh nữ anh hùng tuổi 17 với nụ cười bình thản trước họng súng quân thù sẽ mãi mãi là ngọn đuốc sáng, soi đường cho tuổi trẻ chúng ta bước tiếp!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn