Đóa hoa lửa của đất mẹ P1
Tác phẩm kể về cuộc đời và hành động anh dũng của người Anh hùng lấy thân mình lấp lỗ châu mai Phan Đình Giót, từ 1 người nông dân nghèo cho đến 1 người lình như bao người lính khác cùng trải qua những trận chiến lịch sử khốc liệt và lựa chọn hy sinh cao cả để đồng đội tiến lên trong trận Điện Biên Phủ lịch sử. Qua câu chuyện có thể thấy được lòng dũng cảm của vị anh hùng Phan Đình Giót, tác phẩm cũng gửi gắm niềm tự hào cùng trách nhiệm dựng xây và bảo vệ tổ quốc đến thế hệ trẻ.
Trong dòng chảy của lịch sử, có những năm tháng được gọi tên là "thời hoa lửa" – cái thời mà mỗi con người đều mang trong mình một trái tim rực cháy như than hồng, và mỗi cái chết đều hóa thân thành một đóa hoa bất tử. Giữa lòng chảo Điện Biên năm ấy, có một đóa hoa đã nở ra từ máu và lửa, mang tên Phan Đình Giót.
Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại làng Tam Quang, xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Sinh ra trong một gia đình nghèo khó, từ nhỏ anh đã phải đi ở đợ, nếm trải đủ mọi đắng cay, tủi nhục của kiếp người nô lệ dưới ách thống trị của thực dân phong kiến. Chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc trong anh một lòng căm thù giặc sâu sắc và khát vọng tự do cháy bỏng.
Năm 1950, khi phong trào kháng chiến bùng nổ mạnh mẽ, Phan Đình Giót tình nguyện nhập ngũ. Anh tham gia nhiều chiến dịch lớn như Trung Du, Hòa Bình, Tây Bắc và cuối cùng là Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử.
Đêm 13 tháng 3 năm 1954, trận Him Lam mở màn bằng những tiếng nổ rung trời chuyển đất. Bầu trời Tây Bắc không còn màu đen của màn đêm, mà rực sáng bởi pháo sáng và đạn vạch đường. Trong màn sương mù lẫn lộn với khói súng cay xè, tiểu đội của Phan Đình Giót nhận nhiệm vụ phá hàng rào dây thép gai. Địch từ trong công sự bắn ra như vãi đạn. Tiếng súng máy từ lỗ châu mai thứ ba khạc lửa liên hồi, đỏ lừ và tàn nhẫn, quét sạch mọi vật cản trên đường tiến quân của đại đội 58.
Phan Đình Giót lúc ấy đã trúng nhiều vết thương. Máu thấm đẫm vai áo, chảy xuống bàn tay đang ghì chặt quả bộc phá. Cơn đau co rút từng thớ thịt, nhưng trong đôi mắt anh, ngọn lửa của ý chí còn rực cháy hơn cả đạn bom. Anh hiểu rằng: mỗi giây phút hỏa điểm kia còn đỏ lửa, là thêm một đồng đội phải nằm lại dưới chân đồi.



