Đóa hoa lửa của đất mẹ P2
Tác phẩm kể về cuộc đời và hành động anh dũng của người Anh hùng lấy thân mình lấp lỗ châu mai Phan Đình Giót, từ 1 người nông dân nghèo cho đến 1 người lình như bao người lính khác cùng trải qua những trận chiến lịch sử khốc liệt và lựa chọn hy sinh cao cả để đồng đội tiến lên trong trận Điện Biên Phủ lịch sử. Qua câu chuyện có thể thấy được lòng dũng cảm của vị anh hùng Phan Đình Giót, tác phẩm cũng gửi gắm niềm tự hào cùng trách nhiệm dựng xây và bảo vệ tổ quốc đến thế hệ trẻ.
"Phải dập tắt nó bằng mọi giá!" – Mệnh lệnh ấy không chỉ phát ra từ người chỉ huy, mà vang lên từ chính trái tim đang đập dồn dập trong lồng ngực anh.
Khi quả bộc phá cuối cùng đã nổ nhưng hỏa lực địch vẫn chưa tắt, Phan Đình Giót đã đưa ra một quyết định vượt lên trên mọi giới hạn của bản năng sinh tồn. Anh dùng hết sức bình sinh, nhoài người lên giữa làn đạn, áp sát lấy khối bê tông lạnh lẽo của kẻ thù. Trong khoảnh khắc nghẹt thở ấy, anh không hề do dự. Anh rướn người, dùng cả lồng ngực mình bịt chặt lỗ châu mai.
Tiếng súng máy bỗng khựng lại. Luồng lửa hung hãn bị chặn đứng bởi một khối thép sống – đó là lồng ngực của một người con đất Việt. Một khoảng lặng linh thiêng bao trùm chiến hào trước khi tiếng hô "Xung phong!" vang lên như triều dâng thác đổ. Đồng đội bước qua thân hình anh để tiến về phía trước, cắm lá cờ quyết chiến quyết thắng lên đỉnh cứ điểm.
Phan Đình Giót đã ngã xuống ở tuổi 32, giữa mùa hoa ban nở trắng rừng. Nhưng anh không mất đi. Anh đã hóa thân thành ngọn lửa mồi, thắp sáng niềm tin cho cả chiến dịch Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu".
Ngày nay khi nghe đến tên Phan Đình Giót mọi người đều nhớ đến hành động anh dũng cùng ý chí chiến đấu đến cùng của anh, cảm nhận được ngọn lửa yêu nước linh thiêng trong lồng ngực.
Những sinh viên như chúng ta không chỉ cố gắng học tập mà còn phải trau dồi rèn luyện đạo đức con người cùng tinh thần trách nhiệm và lòng yêu tổ quốc.
"Thời hoa lửa" của Phan Đình Giót là thế đó. Đó không phải là hoa của lụa là, mà là hoa của lý tưởng, hoa của sự hy sinh vô ngã. Anh đã lấy máu mình tô điểm cho màu cờ, lấy thân mình làm nhịp cầu cho tự do. Ngày hôm nay, khi đứng trước tượng đài hay đọc lại những dòng sử cũ, chúng ta vẫn nghe thấy nhịp đập của trái tim anh – một nhịp đập bất tử, nhắc nhở thế hệ mai sau về một thời đại mà con người đã sống và chết đẹp như những đóa hoa trong lửa đỏ.



