Bài viết

Đoá hoa lửa trên tuyến đường Trường Sơn

Nữ thanh niên xung phong

Thái Nguyên06/08/2026Xã Khe Sanh (Đoàn xã Khe Sanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1967, khi vừa tròn mười chín tuổi, Nguyễn Thị Kim Huế viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Cô gái nhỏ quê Đức Thọ chia tay cha mẹ trong một buổi sáng tháng Ba. Hành trang mang theo chỉ có vài bộ quần áo, chiếc khăn tay mẹ thêu và lời dặn: "Con đi mạnh khỏe, giữ trọn lòng với Tổ quốc."

Điểm đến của chị là tuyến đường Trường Sơn – con đường vận tải chiến lược nối hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam.

Những ngày đầu vào đơn vị, Kim Huế mới hiểu hết sự khắc nghiệt của chiến trường. Ban ngày, máy bay địch quần thảo liên tục. Đất đá tung lên sau mỗi loạt bom. Ban đêm, các đội thanh niên xung phong lại tranh thủ san lấp hố bom, dẫn đường cho xe vận tải vượt qua.

Có những đêm mưa rừng xối xả, bùn đất ngập đến đầu gối. Có những hôm nắng cháy, mặt đường bỏng rát dưới chân. Nhưng chưa bao giờ chị nghĩ đến chuyện rời đơn vị.

Một lần, sau trận bom dữ dội, nhiều đoạn đường bị cày nát. Nếu không thông đường trước sáng hôm sau, đoàn xe chở lương thực và thuốc men sẽ phải dừng lại.

Kim Huế cùng đồng đội làm việc suốt đêm. Tay phồng rộp vì cuốc đất, vai trầy xước vì khiêng đá, ai cũng mệt lả nhưng không ai bỏ vị trí.

Khi ánh bình minh vừa ló rạng, con đường đã được nối lại.

Ít phút sau, từng đoàn xe nối đuôi nhau vượt qua an toàn.

Nhìn những chiếc xe khuất dần sau rừng cây, Kim Huế mỉm cười. Chị biết rằng phía trong những thùng xe ấy là lương thực, thuốc men và cả niềm hy vọng của tiền tuyến.

Suốt những năm tháng trên Trường Sơn, chị nhiều lần đối mặt với bom đạn, sốt rét rừng và thiếu thốn đủ bề. Có những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại giữa đại ngàn, tuổi đời chỉ vừa đôi mươi.

Sau ngày đất nước thống nhất, Nguyễn Thị Kim Huế trở về quê hương với mái tóc đã điểm bạc sớm hơn tuổi. Chị ít khi kể về những gian khổ mình từng trải qua. Mỗi lần có học sinh đến thăm, chị chỉ nhẹ nhàng nói:

"Ngày ấy, chúng tôi không nghĩ mình là anh hùng. Chúng tôi chỉ nghĩ phải giữ cho con đường luôn thông để đất nước sớm hòa bình."

Những lời giản dị ấy khiến ai cũng xúc động.

Ngày nay, mỗi khi nhắc đến đường Trường Sơn huyền thoại, người ta không chỉ nhớ đến những đoàn xe băng qua mưa bom bão đạn mà còn nhớ đến hàng vạn nữ thanh niên xung phong như Nguyễn Thị Kim Huế. Họ đã gửi cả tuổi thanh xuân nơi núi rừng để đổi lấy những con đường thông suốt và ngày thống nhất non sông.

Dẫu thời gian trôi qua, những "đóa hoa lửa" năm nào vẫn mãi tỏa sáng trong ký ức của dân tộc, nhắc nhở thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với sự hy sinh của cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đoá hoa lửa trên tuyến đường Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa