Cựu chiến binh

ĐÓA HOA RỪNG SÁNG MÃI GIỮA CHIẾN TRƯỜNG NINH HÒA

Khánh Hòa28/04/2026Chi đoàn thôn 9 (Chi đoàn thôn 9)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người đã đi qua chiến tranh nhẹ nhàng như một lẽ tự nhiên, để rồi khi hòa bình lập lại, họ lặng lẽ giấu những chiến công vào nếp nhăn của thời gian. Bà Nguyễn Thị Sáu – người con ưu tú của đất Ninh Hòa, hiện đang sinh sống tại Vạn Ninh – chính là một người phụ nữ như thế.

Năm 1966, giữa lúc quê hương Ninh Hòa chìm trong khói lửa đạn bom, cô thiếu nữ Nguyễn Thị Sáu khi ấy vừa tròn 16 tuổi. Thay vì chọn con đường bình yên, bà đã chọn dấn thân vào hiểm nguy với vai trò cơ sở cách mạng địa phương.

Bối cảnh những năm 60 tại Khánh Hòa là một bàn cờ chính trị phức tạp với mạng lưới đồn bốt dày đặc. Bà Sáu lúc đó là một "mắt xích" thầm lặng. Ban ngày, bà có thể là một người con gái quê tần tảo, nhưng khi màn đêm buông xuống, bà lại là người chuyển tin, tiếp tế lương thực, bảo vệ cán bộ ngay dưới mũi súng quân thù. Sự mưu trí và lòng quả cảm của tuổi trẻ đã giúp bà vượt qua những đợt lùng sục gắt gao nhất.

Cột mốc năm 1970 đánh dấu một bước ngoặt lớn: Bà chính thức thoát ly gia đình, rời bỏ mái nhà thân thuộc để lên chiến khu, trở thành du kích xã.Cụm từ "thoát ly" ngày ấy thiêng liêng lắm. Nó đồng nghĩa với việc chấp nhận lấy rừng làm nhà, lấy tiếng súng làm bạn. Trong giai đoạn 1970 - 1971, bà cùng đồng đội bám trụ tại những vùng giáp ranh, thực hiện phương châm "nắm thắt lưng địch mà đánh". Những cơn sốt rét rừng, những bữa cơm thiếu muối hay lằn ranh mong manh giữa cái chết và sự sống không làm lay chuyển được ý chí của người con gái đất Ninh Hòa.

Năm 1972, khi chiến trường miền Nam bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, bà được điều động về đơn vị Kinh tài Bắc Ninh Hòa.Giữa bối cảnh bị địch phong tỏa gắt gao nhằm cắt đứt nguồn tiếp tế của ta, nhiệm vụ của bà và đơn vị vô cùng nặng nề: Đảm bảo mạch máu kinhtế cho kháng chiến.Từng gùi gạo, từng đơn vị tiền tệ cách mạng được vận chuyển qua những con đường mòn hiểm trở dưới làn mưa bom B-52 chính là mồ hôi và cả máu của những người làm công tác kinh tài như bà. Bà đã chứng minh rằng: Mặt trận nào cũng là tiền tuyến, và nhiệm vụ nào cũng cần một trái tim sắt son.

Sau ngày đất nước thống nhất, bà không chọn cho mình sự nghỉ ngơi. Từ năm 1975 đến ngày 21/6/2005, bà tiếp tục bền bỉ công tác, đóng góp trí tuệ và kinh nghiệm vào việc hồi sinh vùng đất sau chiến tranh.

Gần 40 năm cống hiến, từ một cô gái du kích trẻ tuổi đến khi về hưu, bà Nguyễn Thị Sáu đã viết nên một bài ca về lòng trung thành. Cuộc đời bà nhắc nhớ chúng ta rằng: Hòa bình không phải là món quà tự nhiên có sẵn, mà được đổi bằng cả thanh xuân của một thế hệ "chẳng tiếc đời mình".

Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Sáu không chỉ là tài sản của gia đình, mà là trang sử sống của quê hương Ninh Hòa - Vạn Ninh. Thế hệ trẻ hôm nay, khi nhìn vào hành trình của bà, sẽ hiểu thêm về giá trị của hai chữ "Độc lập" và trách nhiệm của bản thân trong thời đại mới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn