Đóa hoa thép
Nếu có dịp đi qua xã Thanh Điền, huyện Châu Thành, tỉnh Tây Ninh, hẳn ai cũng sẽ xúc động khi nghe câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Thị Bé – người con gái tuổi đôi mươi đã anh dũng hy sinh để viết nên bản hùng ca bất tử của tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
Tham gia cách mạng từ khi còn rất trẻ, chị Nguyễn Thị Bé là Đội trưởng đội du kích mật, nổi tiếng bởi sự mưu trí, gan dạ và lòng yêu nước nồng nàn. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, chị đã nhiều lần vượt qua sự truy lùng gắt gao của địch để làm nhiệm vụ liên lạc, tiếp tế và dẫn đường cho cán bộ cách mạng, góp phần bảo vệ cơ sở cách mạng trên quê hương Thanh Điền.
Năm 1973, trong trận chiến đấu cuối cùng của cuộc đời mình, chị rơi vào vòng vây dày đặc của quân địch. Trước tình thế vô cùng nguy hiểm, khi trong tay chỉ còn lại một quả lựu đạn, chị vẫn giữ vững tinh thần bình tĩnh và ý chí kiên cường. Đợi quân thù áp sát, chị quyết định rút chốt lựu đạn, chấp nhận hy sinh để tiêu diệt địch, bảo vệ đồng đội và giữ trọn khí tiết của người chiến sĩ cách mạng.
Tiếng nổ vang lên giữa lòng đất mẹ Thanh Điền không chỉ đánh trả quân xâm lược mà còn trở thành biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Chị Nguyễn Thị Bé đã ra đi khi tuổi xuân còn xanh, khi biết bao ước mơ và hoài bão vẫn còn dang dở. Thế nhưng, sự hy sinh cao cả ấy đã trở thành ngọn lửa thiêng thắp sáng lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và ý chí cống hiến cho các thế hệ thanh niên Tây Ninh hôm nay và mai sau.
Tên tuổi chị Nguyễn Thị Bé mãi mãi được khắc ghi trong lòng nhân dân như một “đóa hoa thép” giữa thời chiến, là biểu tượng đẹp đẽ của người phụ nữ Việt Nam anh hùng – trung hậu, đảm đang, bất khuất và kiên cường trước mọi thử thách của lịch sử.



