ĐÓA HOA THÉP BÊN DÒNG SÔNG TIỀN Câu chuyện về Anh hùng Liệt sĩ Lê Thị Hồng Gấm
ĐÓA HOA THÉP BÊN DÒNG SÔNG TIỀN
Câu chuyện về Anh hùng Liệt sĩ Lê Thị Hồng Gấm
Có một cô gái của quê hương Tiền Giang đã bước vào lịch sử khi tuổi đời còn chưa tròn đôi mươi.
Tên chị là Lê Thị Hồng Gấm.
Chị sinh năm 1951 tại xã Long Hưng, huyện Châu Thành, tỉnh Mỹ Tho, nay thuộc tỉnh Tiền Giang, trong một gia đình nông dân. Từ nhỏ, Hồng Gấm đã được nghe kể về những người con quê hương đã đứng lên chống giặc. Những câu chuyện ấy dần nuôi dưỡng trong cô gái nhỏ tình yêu quê hương và ý chí tham gia cách mạng.
TUỔI MƯỜI SÁU
Tháng 12 năm 1967.
Hồng Gấm khi ấy mới 16 tuổi.
Tuổi của chị đáng lẽ là những ngày đến trường, những buổi vui chơi cùng bạn bè và những ước mơ rất đỗi bình dị.
Nhưng quê hương đang chìm trong chiến tranh.
Hồng Gấm tham gia cách mạng và được giao nhiệm vụ giao liên xã.
Công việc ấy đòi hỏi sự gan dạ, nhanh trí và bí mật. Địa bàn Long Hưng nằm gần căn cứ Đồng Tâm của quân Mỹ, thường xuyên bị đánh phá. Thế nhưng cô gái trẻ vẫn bám địa bàn, chuyển công văn, chỉ thị và đưa cán bộ qua những nơi nguy hiểm.
Có những ngày, Hồng Gấm phải thực hiện nhiều chuyến giao liên.
Có những lúc địch kiểm soát gắt gao, chị phải bình tĩnh tìm cách vượt qua.
Một cô gái mới mười sáu tuổi.
Nhưng trong công việc, chị đã mang bản lĩnh của một người chiến sĩ.
TỪ CÔ GIAO LIÊN ĐẾN NGƯỜI CHỈ HUY DU KÍCH
Cuối năm 1968, công tác giao liên ngày càng khó khăn.
Có thời điểm tổ giao liên chỉ còn lại một mình Hồng Gấm.
Nhưng chị vẫn tiếp tục nhiệm vụ.
Tháng 12 năm 1968, Hồng Gấm được chỉ định làm Xã đội phó xã Long Hưng.
Đến tháng 8 năm 1969, chị được điều về làm Trung đội phó du kích vành đai liên xã Bình Đức, khu vực sát Mỹ Tho.
Từ một cô gái giao liên tuổi mười sáu, Hồng Gấm đã trưởng thành thành một cán bộ du kích.
Đó là một hành trình rất ngắn.
Nhưng chứa đựng biết bao gian khổ.
NHỮNG TRẬN CHIẾN KHÔNG QUÊN
Trong thời gian chiến đấu tại Bình Đức, Hồng Gấm cùng lực lượng du kích tham gia nhiều trận đánh.
Theo tư liệu lịch sử, chị đã cùng du kích xã tham gia 49 trận, góp phần tiêu diệt và làm bị thương nhiều binh lính đối phương, đồng thời bắn rơi một máy bay và thu giữ vũ khí.
Những con số ấy không chỉ nói về thành tích.
Đằng sau mỗi trận chiến là một lần chị đặt mình vào hiểm nguy.
Và phía sau người nữ du kích trẻ ấy là một quê hương đang cần những người con đứng lên bảo vệ.
NGÀY 11 THÁNG 4 NĂM 1970
Mùa xuân năm 1970.
Hồng Gấm khi ấy vừa bước sang tuổi 19.
Trong một lần thực hiện nhiệm vụ trên địa bàn thuộc Châu Thành, chị cùng đồng đội bị lực lượng đối phương phát hiện và bao vây.
Trong tình thế nguy hiểm, Hồng Gấm vẫn kiên cường chiến đấu và tìm cách bảo vệ đồng đội.
Chị đã hy sinh trong trận chiến ấy.
Ngày 11 tháng 4 năm 1970, người con gái của Long Hưng đã nằm lại khi tuổi đời mới 19.
Mười chín tuổi.
Một tuổi đời quá ngắn.
Nhưng một lý tưởng sống thật dài.
CÔ GÁI ẤY ĐÃ ĐỂ LẠI GÌ?
Hồng Gấm ra đi khi đất nước chưa hòa bình.
Chị không được nhìn thấy những con đường quê ngày hôm nay.
Không được nhìn thấy những ngôi trường đầy tiếng trẻ thơ.
Không được nhìn thấy quê hương Tiền Giang đổi thay.
Nhưng những điều ấy, theo một cách nào đó, chính là tương lai mà thế hệ của chị đã chiến đấu để bảo vệ.
Ngày 20 tháng 9 năm 1971, Lê Thị Hồng Gấm được truy tặng Huân chương Quân công Giải phóng hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Chị được ghi nhận là nữ Anh hùng quân đội đầu tiên của tỉnh Tiền Giang.
MỘT CÁI TÊN KHÔNG CHỈ CÒN TRONG SÁCH
Ngày nay, tên Lê Thị Hồng Gấm được đặt cho trường học và đường phố ở nhiều địa phương.
Mỗi ngày, những học sinh mang sách vở bước qua cổng trường mang tên chị.
Các em sinh ra trong hòa bình.
Các em có thể vô tư đến lớp.
Có thể ước mơ trở thành bác sĩ, cô giáo, kỹ sư, nghệ sĩ...
Nhưng phía sau những ước mơ ấy là một thế hệ từng không có được một tuổi trẻ bình thường.
Trong đó có Hồng Gấm.
LỜI CỦA THỜI HOA LỬA
Nếu có thể gửi một lời đến người con gái 19 tuổi của quê hương Tiền Giang, có lẽ chúng ta không cần nói những điều quá lớn lao.
Chỉ cần nói:
“Chị Hồng Gấm ơi, quê hương hôm nay đã bình yên.”
Dòng sông Tiền vẫn chảy.
Những cánh đồng vẫn xanh.
Những ngôi trường vẫn đầy tiếng trẻ thơ.
Và những người trẻ hôm nay đang được sống một tuổi thanh xuân mà thế hệ của chị từng phải gửi lại giữa chiến tranh.
Câu chuyện về Lê Thị Hồng Gấm vì thế không chỉ là câu chuyện về một nữ anh hùng.
Đó là câu chuyện về tuổi trẻ.
Về một cô gái 16 tuổi đã chọn làm giao liên.
Một cô gái 18 tuổi trở thành cán bộ du kích.
Và một người con gái 19 tuổi đã hy sinh vì quê hương.
Chị ra đi khi tuổi xuân vừa chớm.
Nhưng từ tuổi xuân ấy, một đóa hoa đã nở.
Đóa hoa mang tên Lê Thị Hồng Gấm.
Và đóa hoa ấy vẫn còn nở trên quê hương Tiền Giang hôm nay.


