Bài viết

ĐOÁ HOA THÉP NỞ GIỮA TỌA ĐỘ LỬA QUẢNG TRỊ

ĐOÁ HOA THÉP NỞ GIỮA TỌA ĐỘ LỬA QUẢNG TRỊ

Tây Ninh24/04/2026Đoàn cơ sở Ngành Y tế (Đoàn Khối cơ quan và doanh nghiệp tỉnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những chuyến hành trình “Tìm về địa chỉ đỏ”, chúng tôi – những Đoàn viên trẻ – đã có cơ hội được diện kiến một “huyền thoại sống” của vùng đất Hải Lăng, Quảng Trị. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Đào Thị Vui. Ở tuổi 102, dù thời gian đã hằn lên khuôn mặt những nếp nhăn, nhưng ánh mắt và giọng nói của Mẹ vẫn toát lên sự minh mẫn, rắn rỏi của một người phụ nữ đã từng đi qua trăm trận tuyến.

Bản lĩnh của người liên lạc giữa lòng địch. Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Quảng Trị đầy nắng gió và bom đạn, Mẹ Vui sớm giác ngộ cách mạng từ thuở đôi mươi. Trong những năm tháng sục sôi ấy, Mẹ vừa là người vợ, vừa là người đồng chí kiên trung của liệt sĩ Lê Hồi. Mẹ kể về những ngày làm liên lạc, che giấu cán bộ và đào hầm bí mật ngay trong lòng địch với một sự thản nhiên đến lạ kỳ. Đã có lúc Mẹ bị giặc bắt, bị đánh đến ngất đi rồi tỉnh lại, bị đổ nước xà phòng vào mũi miệng để ép khai. Nhưng tất cả những đòn roi ấy đều thất bại trước sự im lặng thép của Mẹ. Với Mẹ, bảo vệ đồng đội còn quan trọng hơn cả mạng sống của chính mình.

Hai lần tiễn biệt – Một nỗi đau hóa thành sức mạnh. Cuộc đời Mẹ là những lần tiễn biệt đầy nước mắt nhưng vô cùng anh dũng: Năm 1949: Chồng Mẹ hy sinh khi Mẹ còn rất trẻ. Một mình Mẹ gượng dậy, vừa làm cha, làm mẹ, vừa tiếp tục nuôi giấu cán bộ. Năm 1969: Nỗi đau lại ập đến khi người con trai duy nhất – anh Lê Thịnh – hy sinh ở tuổi 22, đúng độ tuổi rực rỡ nhất của thanh niên. Mẹ tâm sự: “Lúc nghe tin con mất, cả người như mềm ra, nhưng nghĩ con hy sinh cho Tổ quốc, mẹ không được phép ngã”. Câu nói ấy khiến chúng tôi lặng đi vì xúc động. Sức mạnh nào đã giúp một người mẹ nhỏ bé có thể chịu đựng những mất mát to lớn đến thế? Câu trả lời chính là lòng yêu nước và niềm tin tuyệt đối vào ngày độc lập.

Biểu tượng bất khuất của vùng đất lửa. Đặc biệt nhất là ký ức về tháng 11/1968, khi Mẹ một mình đứng trước miệng hầm bí mật – nơi có 17 chiến sĩ đang ẩn náu. Dù bị đánh đập tàn bạo, Mẹ vẫn giữ vững lòng trung kiên, bảo vệ an toàn cho những "hạt giống" của cách mạng. Những tấm Huân chương Kháng chiến, Huân chương Độc lập và danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng mà Đảng và Nhà nước trao tặng là sự ghi nhận xứng đáng cho một đời hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại.

Lời nhắn gửi từ thế hệ trẻ hôm nay: Đứng trước Mẹ, chúng tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé. Mẹ không chỉ là nhân chứng lịch sử, mà còn là một tấm gương sống động về lòng dũng cảm cho tuổi trẻ học tập. Thế hệ Đoàn viên hôm nay nguyện khắc ghi công ơn của Mẹ, của những người cha, người anh đã ngã xuống. Chúng tôi hứa sẽ sống xứng đáng với những hy sinh ấy, đem sức trẻ và trí tuệ để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, như tâm nguyện mà Mẹ đã gửi gắm qua cả cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn