Đóa hoa thủy tiên trên đất đảo Côn Lôn
Câu chuyện về cuộc đời oanh liệt và những phút giây bất khuất trước họng súng quân thù của người con gái trẻ tuổi, người đã biến cuộc hành quyết thành một khúc tráng ca bất tử giữa biển khơi Côn Đảo.
Sinh ra và lớn lên giữa lòng vùng đất đỏ Long Đất, tỉnh Bà Rịa trong những năm tháng quê hương bị gót giày viễn chinh Pháp chà đạp, cô bé Võ Thị Sáu đã sớm hun đúc một lòng căm thù giặc sâu sắc khi chứng kiến cảnh xóm làng bị tàn phá và người thân bị tù đày. Mới mười bốn tuổi, lứa tuổi mà những đứa trẻ khác còn đang cắp sách đến trường, chị đã tự nguyện gia nhập đội Công an xung phong Quận Đất Đỏ, nhận những nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm là làm giao liên, rải truyền đơn và trực tiếp tham gia vào các trận đánh táo bạo tiêu diệt bọn phản động local ngay tại quê nhà. Với sự thông minh và gan dạ thiên bẩm, chị Sáu nhiều lần làm điên đảo các bốt an ninh của địch, tiêu biểu là trận đánh ném lựu đạn giữa phiên chợ Đất Đỏ tiêu diệt tên cai tổng ác ôn, khiến quân thù mỗi lần nghe danh người nữ chiến sĩ trẻ đều phải kiêng dè, khiếp sợ.
Tuy nhiên, trong một chiến dịch bảo vệ căn cứ vào năm 1950, do sự chênh lệch quá lớn về lực lượng, chị Sáu bị địch bao vây và bắt giữ khi trong tay chỉ còn một quả lựu đạn chưa kịp nổ. Chuyển qua nhiều nhà giam từ Bà Rịa, Chí Hòa cho đến những phòng tra tấn dã man của mật thám Pháp, người con gái Đất Đỏ phải chịu đựng đủ mọi cực hình tra điện, đánh đập dã man, nhưng kẻ thù hoàn toàn bất lực trước nụ cười ngạo nghễ và lòng kiên trung của chị. Không thể khuất phục được tinh thần cách mạng, chính quyền thực dân đã phá bỏ mọi luật lệ quốc tế khi tuyên án tử hình một người con gái chưa đầy mười tám tuổi và bí mật đày chị ra Côn Đảo vào một đêm đầu năm 1952 để tiến hành cuộc hành quyết nhằm tránh sự phẫn nộ của dư luận.
Vào buổi sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, khi làn sương muối còn chưa tan trên đất biển Côn Lôn, chị Sáu bước ra pháp trường Hàng Dương với một phong thái ung dung, chiếc áo bà ba trắng bay nhẹ trong gió và mái tóc cài một đóa hoa thủy tiên vừa được người bạn tù hái tặng. Khi tên chúa đảo bước tới định dùng chiếc băng đen bịt mắt, chị gạt tay ra và dõng dạc nói: "Không cần bịt mắt tôi, hãy để tôi được nhìn thấy đất nước thân yêu đến phút cuối cùng, và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào những họng súng của các người!". Đứng trước hàng bia mộ và toán lính hành hình đang run rẩy nâng súng, chị không hề nao núng mà cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca vang vọng cả một góc trời biển, rồi hô vang những lời đanh thép cuối cùng trước khi loạt đạn khốc liệt xé toạc màn sương: "Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm!". Chị Sáu ngã xuống khi tuổi đời còn quá trẻ, nhưng hình tượng người con gái bất khuất với đóa hoa cài mái tóc đã hóa thành một huyền thoại bất tử, thắp sáng ngọn lửa đấu tranh cho hàng triệu thế hệ thanh niên cho đến ngày đất nước hoàn toàn trọn vẹn tự do.


