Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đoá Lê – ki – ma bất tử

Trong không khí những ngày đầu năm 2026, khi toàn Đoàn đang hăng hái thực hiện Đề án tuyên truyền và lan tỏa câu chuyện “Thời hoa lửa” , tôi ngồi đây, bên khung cửa sổ nhìn ra ánh lửa hồng rực của lò luyện kim tại Nhà máy Kẽm điện phân Thái Nguyên thuộc Công ty Cổ phần Kim loại màu Thái Nguyên - Vimico. Giữa nhịp sống công nghiệp hối hả, giữa những ca kíp miệt mài của những người thợ mỏ, thợ luyện kim, lòng tôi bỗng bồi hồi khi lần giở lại những trang sử vàng của dân tộc.

Thái Nguyên07/05/2026Nhữ Thị Quyên (Đoàn Thanh niên Công ty CP Kim loại màu Thái Nguyên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thực hiện lời kêu gọi của Ban Thường vụ Đoàn Thanh niên Công ty về việc lưu giữ và tuyên truyền các câu chuyện lịch sử, tôi chọn viết về chị – người thiếu nữ mà tên tuổi đã hóa thành huyền thoại, thành đóa hoa bất tử trong lòng mỗi người con đất Việt: Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Võ Thị Sáu. Đây không chỉ là một bài dự thi mà là tiếng lòng của một người trẻ hôm nay gửi về quá khứ hào hùng.

Chị Võ Thị Sáu sinh ra và lớn lên tại vùng đất đỏ Bà Rịa trong những năm tháng đất nước chìm trong bóng tối nô lệ. Tuổi thơ của chị không phải là những buổi tung tăng đến trường, mà là những ngày chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo dưới gót giày viễn chinh. Chính cái nắng gió của miền Đất Đỏ và nỗi đau mất nước đã hun đúc nên trong người thiếu nữ nhỏ nhắn ấy một ý chí sắt đá.

Năm 14 tuổi, cái tuổi mà lẽ ra người ta đang mơ mộng về những tà áo mới, thì chị Sáu đã bước chân vào con đường cách mạng. Chị ném lựu đạn giữa chợ Đất Đỏ, phá tan cuộc mít tinh của quân thù. Hành động đó không phải là sự bột phát nhất thời, mà là sự lựa chọn của một lý tưởng sống cao đẹp: “Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng”. Chị là hiện thân cho sự “Tiên phong” mà chúng tôi, những đoàn viên của Kim loại màu Thái Nguyên vẫn hằng theo đuổi hôm nay.

Khi bị địch bắt và đày ra Côn Đảo – nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian”, chị Sáu mới chỉ là một cô gái mười chín tuổi. Nhưng trước những đòn tra tấn dã man, những âm mưu mua chuộc đê hèn, chị vẫn hiên ngang như một cây xương rồng giữa cát bỏng.

Trong bóng tối lạnh lẽo của nhà tù, tiếng hát của chị vẫn vang lên, tiếp thêm sức mạnh cho các đồng chí cách mạng. Chị không sợ cái chết, chị chỉ sợ đất nước chưa được độc lập. Bản lĩnh của chị chính là minh chứng rõ nhất cho tinh thần của một “Nhân chứng lịch sử” cần được tôn vinh. Kẻ thù có thể giam cầm thân xác chị nhưng chúng không bao giờ giam cầm được tâm hồn tự do và niềm tin yêu đời mãnh liệt của chị.

Rạng sáng ngày 23/01/1952, khi hừng đông chưa kịp hé rạng trên biển Côn Đảo, chị Sáu bị đưa ra pháp trường. Hình ảnh chị bước đi hiên ngang, môi nở nụ cười và mái tóc cài một đóa hoa tươi đã trở thành biểu tượng bất diệt. Chị từ chối bịt mắt vì muốn nhìn thẳng vào họng súng quân thù, nhìn thấy đất nước lần cuối trước khi tan vào lòng đất mẹ.

Tiếng hát “Tiến quân ca” vang lên giữa làn đạn lửa không chỉ là một lời vĩnh biệt, mà là lời khẳng định về sự thắng lợi của chính nghĩa. Chị ngã xuống khi tuổi đời còn xanh thắm, nhưng cái chết của chị đã khơi dậy ngọn lửa đấu tranh trong lòng hàng triệu triệu thanh niên Việt Nam. Chị đã hóa thân thành đóa Lê-ki-ma trắng muốt, mãi mãi tỏa hương giữa ngàn khơi.

Quay trở lại với thực tại của năm 2026, tôi tự hỏi mình và thế hệ trẻ của Kim loại màu Thái Nguyên: Chúng ta học được gì từ chị?

Viết tiếp “Câu chuyện thời hoa lửa” không chỉ để ôn lại quá khứ, mà để thúc đẩy sức sáng tạo của thanh niên hôm nay. Nếu chị Sáu là “ngọn lửa” trên pháp trường, thì chúng tôi phải là “ngọn lửa” trong sản xuất. Mỗi ca máy, mỗi thỏi kẽm thành phẩm đều phải thấm đẫm tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước.

Chúng tôi, thế hệ đoàn viên thanh niên Công ty Cổ phần Kim loại màu Thái Nguyên - Vimico, nguyện tiếp bước chị bằng những hành động cụ thể: Tiên phong trong chuyển đổi số, sáng tạo trong kỹ thuật và bền bỉ trong lao động. Đó là cách chúng tôi lưu giữ và lan tỏa câu chuyện của chị – không phải bằng lời nói, mà bằng những sản phẩm đóng góp cho sự phát triển của Đảng bộ Công ty và đất nước.

Chị Võ Thị Sáu đã nằm lại trong lòng đất Côn Đảo, nhưng “Thời hoa lửa” của chị vẫn luôn cháy mãi. Bài viết này là sự tri ân thành kính của một người trẻ Kim loại màu Thái Nguyên gửi đến chị. Chúng tôi hứa sẽ không bao giờ để ngọn lửa ấy tắt đi.

Dưới bóng cờ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh quang vinh, chúng tôi sẽ tiếp tục viết tiếp những chương mới cho câu chuyện “Thời hoa lửa” của thế hệ mình – một thế hệ thanh niên Kim loại màu Thái Nguyên vững vàng bản lĩnh, sáng tạo và khát vọng vươn xa.

Đóa Lê-ki-ma ấy vẫn đang nở hoa trong tâm hồn mỗi chúng tôi, nhắc nhở chúng tôi sống một tuổi trẻ có ích, xứng đáng với sự hy sinh vô giá của những người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn