Đóa Lê-ki-ma bất tử
Tôi đã từng nghĩ lịch sử là những trang sách cũ, là những dòng chữ nằm yên trong bụi mờ quá khứ. Nhưng khi biết đến câu chuyện của chị, tôi nhận ra: lịch sử chưa bao giờ ngủ yên. Nó vẫn đang sống, đang thở trong từng số phận con người. Nó hiện hữu trong cả những cuộc đời ngắn ngủi nhưng đã kịp rực cháy đến tận cùng.
Đóa Lê-ki-ma bất tử
Có những cái tên không cần gọi thành tiếng, nhưng vẫn vang lên trong ký ức của cả một dân tộc. Có những con người không sống quá dài, nhưng lại sống đủ sâu để trở thành một phần của lịch sử. Và với tôi, Võ Thị Sáu chính là một cái tên như thế , một đóa Lê-ki-ma rực rỡ đã nở giữa những năm tháng khốc liệt nhất của đất nước.
Tôi đã từng nghĩ lịch sử là những trang sách cũ, là những dòng chữ nằm yên trong bụi mờ quá khứ. Nhưng khi biết đến câu chuyện của chị, tôi nhận ra: lịch sử chưa bao giờ ngủ yên. Nó vẫn đang sống, đang thở trong từng số phận con người. Nó hiện hữu trong cả những cuộc đời ngắn ngủi nhưng đã kịp rực cháy đến tận cùng.
Sinh ra nơi vùng Đất Đỏ, chị lớn lên khi cả dân tộc đang đứng trước một lựa chọn nghiệt ngã,sống bình lặng cho riêng mình, hay bước ra để sống cho một điều lớn lao hơn? Ở cái tuổi mà chúng ta hôm nay còn đang loay hoay với những ước mơ nhỏ bé, chị đã chọn con đường khó nhất ,con đường của lý tưởng.
Mười bốn tuổi, cái tuổi mà lẽ ra vẫn còn được bao bọc trong sự vỗ về của gia đình, chị đã chọn dấn thân vào lằn ranh sinh tử với vai trò một cô giao liên nhỏ bé. Những chuyến đi xuyên rừng, những bản tin mật được chuyển đi ngay dưới tầm mắt kẻ thù, và cả quả lựu đạn ném vào đám ác ôn năm ấy đã tạc nên hình ảnh một người thiếu nữ quả cảm, không hề biết đến hai chữ run sợ. Ngay cả khi bị giam cầm trong những địa ngục trần gian từ Chí Hòa đến Côn Đảo, đối mặt với những ngón đòn tra tấn tàn khốc nhất, gông xiềng cũng chỉ có thể trói buộc thân xác chứ chẳng thể ngăn được tiếng hát yêu đời của chị vang lên phía sau song sắt.
Đỉnh cao của vẻ đẹp ấy chính là giây phút trên pháp trường Hàng Dương: chị từ chối dải băng bịt mắt, hiên ngang nhìn thẳng vào nòng súng kẻ thù. Người ta kể rằng, trong những giây phút cuối cùng ấy, chị vẫn mỉm cười. Một nụ cười rất nhẹ, nhưng đủ sức làm run rẩy cả những họng súng đen ngòm của kẻ thù. Chị không chọn sự im lặng đau thương, mà chọn cất cao bài bài hát về tự do, dùng khí tiết của mình để biến cái chết trở thành một bài ca bất tử gieo vào lòng đất mẹ. Chị muốn được nhìn thấy đất nước mình cho đến hơi thở cuối cùng.
Tôi đã từng tự hỏi: điều gì khiến một cô gái trẻ có thể bước qua ranh giới của nỗi sợ một cách bình thản đến vậy?
Và rồi tôi nhận ra,đó không phải là sự phi thường bẩm sinh. Đó là khi một con người tin vào điều mình chọn đến mức không còn sợ phải đánh đổi.
Chúng tôi ,những người trẻ lớn lên trong hòa bình , chưa từng nghe tiếng bom rơi, chưa từng đi qua những ngày tháng đất thở ra lửa, trời khóc ra than. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng tôi được phép sống hời hợt. Phía sau mỗi buổi sáng bình yên là dấu lặng của biết bao tuổi trẻ đã từng cháy hết mình như chị. Cánh hoa của một thời hoa lửa ấy có thể đã rụng xuống đất mẹ, nhưng nhựa sống của nó vẫn âm thầm chảy trong huyết quản của những thế hệ mai sau.
Hương thơm ấy vẫn lặng lẽ lan tỏa trong từng nhịp sống hôm nay, trong từng bước chân của những người trẻ như tôi. Tôi hiểu rằng, mình không cần phải trở thành một ai đó phi thường để tiếp nối họ. Chỉ cần sống tử tế hơn một chút, có trách nhiệm hơn một chút và biết trân trọng những gì mình đang có. Đó chính là cách để những đóa hoa Lê-ki-ma năm xưa tiếp tục nở rực rỡ trong chính thời đại của chúng tôi.
Bởi sau tất cả, điều mà thế hệ đi trước mong mỏi không phải là chúng tôi trở thành những anh hùng xa vời, mà là chúng tôi biết sống xứng đáng với một nền hòa bình đã được đổi bằng cả một thời tuổi trẻ.



