Bài viết

Đóa Lê-ma-kiên Trên Đất Đỏ

Câu chuyện kể về những năm tháng thanh xuân đầy nhiệt huyết, can trường và khoảnh khắc hiên ngang trước họng súng quân thù của người con gái đất đỏ Võ Thị Sáu — một biểu tượng bất tử của thời hoa lửa.

Tây Ninh07/07/2026Hồ Vĩ Thanh (xã Bình Đức)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1947, khi vùng đất đỏ Bà Rịa còn chìm trong khói bom của thực dân Pháp, có một cô gái nhỏ nhắn với đôi mắt sáng ngời tên là Sáu. Khi bạn bè cùng trang lứa còn tiếng cười hồn nhiên bên hiên nhà, Võ Thị Sáu đã chọn cho mình con đường chông gai nhưng đầy vinh quang: trở thành chiến sĩ trinh sát của Đội Công an xung phong Đất Đỏ.

Ở tuổi mười lăm, Sáu thông minh, gan dạ và nhanh nhẹn như một con sóc. Cô hóa trang thành người đi chợ, len lỏi qua các trạm gác của địch để tiếp tế lương thực, báo tin tức cho kháng chiến. Những chiến công của cô gái nhỏ khiến kẻ thù vừa khiếp sợ, vừa điên cuồng lùng sục. Trong một trận đánh táo bạo vào năm 1950, Sáu bị giặc bắt.

Trải qua biết bao trận đòn roi "thừa sống thiếu chết" trong nhà tù Chí Hòa, thân hình cô gái trẻ đầy rẫy những vết thương, nhưng tinh thần của cô thì quân thù không thể lay chuyển. Không khuất phục được người chiến sĩ trẻ, thực dân Pháp hèn nhát kết án tử hình cô và chuyển cô ra địa ngục trần gian: Côn Đảo.

Buổi sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, đất trời Côn Đảo lộng gió. Giặc áp giải Võ Thị Sáu ra pháp trường. Ở tuổi 19, độ tuổi đẹp nhất của đời người, cô bước đi giữa hai hàng lính với tư thế ung dung, mái tóc thả tự do trong gió biển. Kẻ thù muốn dùng cái chết để đe dọa cô, nhưng chính chúng lại đang run rẩy trước sự bình thản của cô.

Khi tên chúa đảo hỏi cô có cần bịt mắt không, Sáu nhìn thẳng vào họng súng, dõng dạc trả lời:

"Không cần bịt mắt tôi. Hãy để tôi được nhìn mảnh đất quê hương thân yêu đến phút cuối cùng, và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!"

Trước khi loạt đạn tàn bạo vang lên, Võ Thị Sáu đã cất cao tiếng hát. Giọng hát của cô trong trẻo, vút cao giữa không gian bao la, bài hát Tiến quân ca hùng tráng vang vọng khắp vườn cam pháp trường. Cô hô vang: "Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!"

Phát súng nổ. Người con gái đất đỏ ngã xuống, nhưng máu của cô đã hòa vào lòng đất mẹ, nuôi dưỡng cho mầm non độc lập.

Người thiếu nữ ấy đã ngã xuống trong thời hoa lửa, nhưng tinh thần của cô đã hóa thành bất tử. Giống như loài hoa Lê-ma-kiên (loài hoa gắn liền với tên tuổi của cô), dù trong mưa bom bão đạn vẫn nở rộ một sắc đỏ kiên cường, tỏa hương thơm ngát cho thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn