Khác

ĐÓA SEN THÉP NƠI TUYẾN ĐẦU: BÓNG HỒNG GIỮA LẰN RANH SINH TỬ (Ký ức thời hoa lửa của nữ cựu chiến binh Hoàng Thị Mào)

ĐÓA SEN THÉP NƠI TUYẾN ĐẦU: BÓNG HỒNG GIỮA LẰN RANH SINH TỬ (Ký ức thời hoa lửa của nữ cựu chiến binh Hoàng Thị Mào)

Thanh Hóa12/03/2026Nguyễn Văn Thanh3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐÓA SEN THÉP NƠI TUYẾN ĐẦU: BÓNG HỒNG GIỮA LẰN RANH SINH TỬ

(Ký ức thời hoa lửa của nữ cựu chiến binh Hoàng Thị Mào)

Chương 1: Tuổi trăng tròn chưa kịp vương nét mộng mơ (1959 - 1978)

Bác Hoàng Thị Mào sinh ngày 12/06/1959, giữa những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Tuổi thơ của cô bé Mào không phải là những cánh diều êm ả, mà là những ngày chui hầm tránh bom, là tiếng kẻng báo động xé toạc bầu trời. Khi đất nước ca khúc khải hoàn năm 1975, thiếu nữ Hoàng Thị Mào vừa tròn 16 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người.

Thế nhưng, thế hệ thanh niên ngày ấy chưa kịp tận hưởng trọn vẹn niềm vui hòa bình thì sóng gió lại ập đến. Biên giới Tây Nam máu chảy thành sông bởi bè lũ Pol Pot, biên giới phía Bắc mây đen vần vũ. Tổ quốc lâm nguy, hàng vạn thanh niên lại viết đơn tình nguyện ra tiền tuyến. Trong đoàn quân trùng điệp ấy, có những bóng dáng nhỏ bé nhưng mang trái tim vĩ đại của những người con gái đất Việt.

Chương 2: Lên đường dâng hiến thanh xuân (08/1978)

Tháng 08/1978, ở tuổi 19 tràn đầy nhựa sống, cô gái trẻ Hoàng Thị Mào gác lại tình riêng, cắt đi mái tóc dài thề nguyện để khoác lên mình bộ quân phục màu xanh lục.

Chiến trường không có chỗ cho sự yếu mềm. Những nữ tân binh như bác Mào phải trải qua những bài huấn luyện gian khổ không kém gì nam giới: vác ba lô hành quân dã ngoại, tập lăn lê bò toài, tháo lắp súng và băng bó cứu thương. Bằng sự bền bỉ, kiên cường và ý chí sắt đá, nữ chiến sĩ Hoàng Thị Mào đã vượt qua mọi thử thách khắc nghiệt nhất, được đồng đội và cấp trên tin tưởng giao phó trọng trách: Tiểu đội phó.

Chương 3: Bản lĩnh người nữ Tiểu đội phó (1978 - 1982)

Giai đoạn 1978 - 1982, những bước chân của người nữ Tiểu đội phó ấy đã in dấu trên những nẻo đường biên giới cam go nhất. Dù bác phục vụ ở đơn vị thông tin, quân y, hay trực tiếp tham gia hậu cần chiến đấu, vai trò của người Tiểu đội phó luôn vô cùng nặng nề.

Bác Mào không chỉ là một người chỉ huy đôn đốc công việc, mà còn là "người chị", "người bạn" xoa dịu những nỗi đau của lính. Có những đêm hành quân buốt giá, có những ngày sốt rét rừng hành hạ đến rụng tóc, hay những khoảnh khắc nghẹn ngào ôm đồng đội thương binh vào lòng, người nữ Tiểu đội phó ấy vẫn phải nuốt nước mắt vào trong để giữ vững tinh thần cho cả tiểu đội. Giữa chiến trường sặc mùi đạn pháo, sự hiện diện của những nữ quân nhân như bác Mào chính là dòng suối mát lành, là điểm tựa tinh thần vững chắc cho những người lính trẻ kiên cường bám chốt.

Chương 4: Đóa hoa nở giữa thời bình (05/1982)

Tháng 05/1982, sau gần 4 năm cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, bác Hoàng Thị Mào hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ và xuất ngũ.

Người con gái ra đi năm 19 tuổi nay trở về Lĩnh Toại khi 23 tuổi, mang theo bản lĩnh thép được rèn giũa từ chiến hào. Trở lại với đời thường, "đóa sen thép" ấy lại tiếp tục phát huy phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ, trở thành một người phụ nữ đảm đang, tháo vát, là điểm tựa vững chắc của gia đình và đóng góp không mệt mỏi cho các phong trào của địa phương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn