Bài viết

Đoàn phường Khánh Hậu (2)

Tây Ninh25/06/2026Đoàn phường Khánh Hậu (Đoàn phường Khánh Hậu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ÔNG NGUYỄN VĂN CHÍNH – NGƯỜI THƯƠNG BINH 95% GIỮ MÃI NGỌN LỬA KIÊN CƯỜNG

Có những cuộc đời đã hóa thành dáng hình của đất nước. Có những tuổi thanh xuân đã rực cháy như những đóa hoa lửa, để Tổ quốc nở hoa độc lập, kết trái tự do. Những câu chuyện của họ – của một thế hệ đã hiến dâng tất cả cho non sông – chính là di sản thiêng liêng nhất mà chúng ta được thừa hưởng.

Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” ra đời từ một mệnh lệnh của trái tim: đi ngược thời gian để lưu giữ lại những giá trị không thể đong đếm, chỉ có thể cảm nhận bằng lòng biết ơn. Đây không chỉ là một dự án, mà là hành trình của thế hệ trẻ hôm nay lắng nghe và ghi lại những câu chuyện sống động từ chính những nhân chứng lịch sử — để lịch sử không chỉ nằm trên trang giấy, mà còn thổn thức trong từng nhịp đập con tim.

Từ hành trình ấy, chúng tôi tìm đến ông Nguyễn Văn Chính, thương binh 95%, hiện sống tại khu phố 6, phường Trấn Biên, thành phố Biên Hòa – người đã dành cả tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc, để hôm nay trở thành biểu tượng của lòng quả cảm, của nghị lực kiên cường giữa đời thường.

Trong không khí cả nước hướng về Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7, những câu chuyện về lòng dũng cảm, về sự hy sinh thầm lặng của các thế hệ cha anh lại được khơi dậy. Ông Nguyễn Văn Chính, sinh năm 1955, là một trong những người lính như thế. Mang trên mình thương tật 95%, ông vẫn sống lạc quan, bền bỉ, là minh chứng cho bản lĩnh của người lính Cụ Hồ trong thời bình.

Ngày 23/7/2025, trong chuyến công tác tại Đồng Nai, Phó Thủ tướng Chính phủ Trần Hồng Hà đã đến thăm và tặng quà các gia đình người có công tiêu biểu, trong đó có ông Nguyễn Văn Chính. Buổi gặp gỡ diễn ra trong không khí ấm áp, thân tình, nơi người thương binh năm xưa kể lại những ký ức chiến trường bằng giọng nói chậm rãi, ánh mắt sáng ngời niềm tự hào. “Tôi chỉ mong thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng, hòa bình này không dễ có. Cứ sống tử tế, cống hiến và yêu thương – đó là cách tốt nhất để tri ân những người đã ngã xuống”, ông Chính chia sẻ.

Trở về đời thường với vết thương sâu nặng, ông vẫn giữ vững tinh thần “thương binh tàn nhưng không phế”, nỗ lực làm việc, chăm lo gia đình và tích cực tham gia hoạt động tại địa phương. Với ông, niềm vui lớn nhất là nhìn thấy con cháu trưởng thành, đất nước yên bình, quê hương ngày càng đổi mới. Hằng năm, vào dịp 27/7, nhà ông lại đón các đoàn thể, học sinh, thanh niên đến thăm hỏi, trò chuyện, lắng nghe những ký ức chiến đấu – những “trang sử sống” giúp thế hệ sau hiểu hơn về giá trị của hòa bình hôm nay.

Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Chính là một mảnh ghép chân thật trong bức tranh lớn của “Câu chuyện thời hoa lửa” – nơi quá khứ gặp gỡ hiện tại, nơi những con người bình dị làm nên những điều phi thường. Và khi những câu chuyện như thế được kể lại, ngọn lửa của lòng yêu nước, niềm tự hào dân tộc và khát vọng cống hiến sẽ còn mãi cháy sáng, nối dài qua từng thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn