Đoàn phường Khánh Hậu (29)
Mỗi khi có dịp đi ngang qua vùng căn cứ địa Bắc Tây Ninh hay những sóc bản lâu đời, lòng tôi lại trào dâng một cảm xúc khó tả. Trong tâm thức của một đứa trẻ lớn lên giữa hòa bình như tôi, chiến tranh không chỉ là những trận đánh lớn ghi trong sách giáo khoa, mà còn là ký ức về sự đoàn kết vĩ đại của đại gia đình các dân tộc anh em trên mảnh đất Tây Ninh trung dũng. Câu chuyện tôi muốn kể hôm nay là về những "anh hùng không tên" – những đồng bào dân tộc thiểu số đã dùng cả tính mạng để chở che cho cách mạng qua lời kể của một người cựu chiến binh già trong xóm.
Ông kể rằng, vào những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước gian khổ nhất, các sóc bản của người Khmer, người Chăm ở vùng biên giới Tây Ninh không chỉ là nơi đóng quân mà còn là những "thành trì lòng dân" vững chãi. Ngày ấy, kẻ thù thường xuyên tổ chức những trận càn quét, hòng chia rẽ tình đoàn kết giữa bộ đội và đồng bào. Thế nhưng, chúng đã lầm. Dưới những mái nhà sàn đơn sơ, đồng bào đã nuôi giấu cán bộ, sẻ chia từng hạt muối, củ khoai giữa lúc thắt lưng buộc bụng.
Tôi xúc động nhất khi nghe kể về một tấm gương anh hùng thầm lặng – một người già làng ở vùng biên giới. Để bảo vệ một hầm bí mật đang nuôi giấu những chiến sĩ bị thương, ông đã một mình đứng ra đối mặt với họng súng của quân thù. Dù bị tra tấn dã man, ông vẫn chỉ tay về phía rừng sâu và nói bằng tiếng của dân tộc mình, đại ý rằng: "Người cách mạng ở trong tim ta, các ông không thể bắt được đâu". Sự kiên trung của ông và bà con dân bản khi ấy chính là bức tường thép mà không loại bom đạn nào có thể xuyên thủng.
Chiến tranh khốc liệt là thế, nhưng tình người thì luôn nảy nở. Ông nội tôi kể, giữa những đợt bom rơi, tiếng cồng chiêng vẫn vang lên trong những đêm liên hoan văn nghệ giữa bộ đội và dân bản. Đó là thứ âm thanh của hy vọng, là lời khẳng định rằng văn hóa và tâm hồn con người Việt Nam sẽ không bao giờ bị dập tắt bởiHình ảnh những người mẹ dân tộc thiểu số một vai địu con, một vai tải gạo tiếp tế cho chiến khu đã trở thành biểu tượng bất tử về tình yêu nước. Họ không cần tên tuổi được khắc trên những tấm bảng vàng rực rỡ, nhưng sự hy sinh của họ đã thấm vào từng ngọn cỏ, lá cây của vùng đất Tây Ninh. Những liệt sĩ ấy đã nằm lại giữa rừng già, hóa thân vào gió đại ngàn để che chở cho thế hệ mai sau.
Hôm nay, ngồi trong căn phòng học khang trang tại xã Hậu Thạnh, nhìn lên bản đồ Tổ quốc, tôi thấy tự hào biết bao về sự đa dạng và đoàn kết của dân tộc mình. Tôi nhận ra rằng, hòa bình hôm nay được xây dựng từ những viên gạch tình người, từ sự hy sinh thầm lặng của những con người không phân biệt kinh - thượng, miền xuôi hay miền ngược. Họ đã sống và chiến đấu bằng một tình yêu thuần khiết nhất dành cho mảnh đất hình chữ S.
Là một học sinh lớp 11, tôi tự nhắc nhở mình không bao giờ được phép lãng quên những giá trị ấy. Lòng biết ơn không chỉ nằm ở lời nói, mà phải thể hiện qua hành động. Tôi sẽ cố gắng học tập thật tốt, tìm hiểu nhiều hơn về văn hóa và lịch sử địa phương để có thể góp phần gìn giữ những giá trị truyền thống quý báu. Chúng tôi sẽ là thế hệ viết tiếp những trang sử mới, không phải bằng súng đạn mà bằng tri thức và khát vọng xây dựng một Tây Ninh giàu đẹp, văn minh.
Ký ức thời hoa lửa sẽ mãi là ngọn đuốc sáng soi đường cho tôi và các bạn trẻ cùng trang lứa, để chúng tôi biết sống xứng đáng với sự hy sinh của những anh hùng không tên trên khắp mọi miền đất nước. bạo lực. Những người thanh niên xung phong ngày ấy, có người là học sinh thành phố, có người là thanh niên dân tộc, họ đã cùng nhau ăn chung một máng cơm rừng, cùng ngủ chung một mái lán và cùng thề hy sinh vì độc lập dân tộc.



