Bài viết

Đoàn phường Khánh Hậu (36)

Tây Ninh25/06/2026Đoàn phường Khánh Hậu (Đoàn phường Khánh Hậu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc Việt Nam, có những con người đã hóa thân thành bất tử bởi ý chí thép và lòng yêu nước nồng nàn. Một trong những biểu tượng sáng ngời nhất của tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" chính là Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân – người chính trị viên kiên trung với câu khẩu lệnh bất hủ: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!".

Nguyễn Viết Xuân sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh

Phúc. Tuổi thơ của ông là chuỗi ngày gian khó, phải đi ở đợ từ năm 7 tuổi để giúp gia đình mưu sinh. Chính sự khắc nghiệt của thực tại và nỗi đau mất nước đã hun đúc trong lòng chàng trai trẻ một ý chí cách mạng sục sôi. Năm 1952, ông nhập ngũ, bắt đầu cuộc đời binh nghiệp đầy vinh quang.

Đỉnh cao trong sự nghiệp và cũng là khoảnh khắc ông đi vào huyền thoại chính là trận chiến ngày 18 tháng 11 năm 1964. Khi đó, Nguyễn Viết Xuân là Thiếu úy, Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14 pháo cao xạ. Trong bối cảnh đế quốc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc, đơn vị của ông được giao nhiệm vụ bảo vệ vùng trời phía Tây Quảng Bình – một địa bàn trọng yếu trên tuyến đường mòn Hồ Chí Minh.

Sáng hôm ấy, máy bay địch ồ ạt kéo đến, trút bom đạn xuống trận địa pháo cao xạ. Cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt giữa những làn đạn xé trời và tiếng gầm rú của phản lực Mỹ. Trong lúc đang chỉ huy chiến đấu, Nguyễn Viết Xuân bị trúng đạn. Một mảnh bom lớn đã làm nát đùi phải của ông. Cơn đau khủng khiếp ập tới, máu thấm đẫm quân phục, nhưng ông vẫn kiên quyết không rời vị trí. Ông tự tay cắt bỏ phần thịt nát, yêu cầu đồng đội băng bó thật chặt để có thể tiếp tục đứng vững chỉ huy.

Hình ảnh người chính trị viên với gương mặt cương nghị, thân hình đẫm máu nhưng đôi mắt vẫn rực sáng căm thù đã trở thành nguồn động lực vô biên cho các chiến sĩ. Giữa tiếng gầm vang của bom đạn, tiếng hô dõng dạc của ông vang lên khắp trận địa: "Nhằm thẳng quân thù! Bắn!". Lời hô ấy không chỉ là một mệnh lệnh chiến đấu, mà là tiếng lòng của cả một dân tộc đang khát khao độc lập, là sự khẳng định đanh thép về bản lĩnh không bao giờ khuất phục trước kẻ thù mạnh hơn mình về vũ khí nhưng yếu hơn về chính nghĩa.

Sự hy sinh của Nguyễn Viết Xuân vào chiều ngày hôm đó đã để lại niềm tiếc thương vô hạn, nhưng tinh thần của ông thì sống mãi. Câu khẩu lệnh của ông đã trở thành phương châm hành động cho các đơn vị pháo cao xạ và tên lửa trên khắp miền Bắc, tạo nên một lưới lửa phòng không tầng tầng lớp lớp, đánh bại "thần tượng" không lực Hoa Kỳ.

Năm 1967, ông được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Ngày nay, tên của ông được đặt cho nhiều con phố, trường học, nhắc nhớ thế hệ trẻ về một thời hoa lửa. Tấm gương Nguyễn Viết Xuân dạy chúng ta rằng: giá trị của một con người không đo bằng tuổi thọ, mà đo bằng những gì họ đã cống hiến cho Tổ quốc.

Khép lại những trang sử vàng, hình ảnh người anh hùng Nguyễn Viết Xuân bên mâm pháo vẫn mãi là một biểu tượng đẹp đẽ nhất về lòng quả cảm. Ông chính là hiện thân của thế hệ thanh niên Việt Nam thời đại Hồ Chí Minh – những con người sẵn sàng dâng hiến cả tuổi xuân và xương máu để đổi lấy màu xanh hòa bình cho đất nước hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn