Bài viết

Đoàn phường Khánh Hậu (47)

Tây Ninh25/06/2026Đoàn phường Khánh Hậu (Đoàn phường Khánh Hậu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiếc rương gỗ cũ đặt ở góc nhà, ngoại tôi vẫn giữ một chiếckhăn rằn đã sờn mép. Mỗi lần giở ra, ngoại lại vuốt nhẹ như chạm vàomột phần ký ức không bao giờ phai. Tôi đã từng hỏi ngoại: “Chiếckhăn này có gì đặc biệt vậy ngoại?” Ngoại chỉ cười buồn: “Nó là cả mộtthời tuổi trẻ của ngoại… và của một người đã không trở về.”

Ngoại tôi từng là thanh niên xung phong trong những năm khángchiến chống ngoại xâm. Khi ấy, ngoại chỉ mới mười bảy tuổi – cái tuổi mà người ta còn đang học cách mơ mộng, còn ngoại đã học cách đốimặt với bom đạn và mất mát.Ngoại kể, ngày đó quê nghèo lắm, nhưng ai cũng giàu lòng yêu nước.Khi có lệnh gọi, thanh niên trong làng đều xung phong đi. Ngoại cũngvậy. Bà ngoại của tôi (tức mẹ của ngoại) đã lặng lẽ gói cho ngoại ít cơm nắm, rồi đưa cho ngoại chiếc khăn rằn này.“Mang theo để nhớ nhà,” bà nói. Ngoại gật đầu, nhưng không dám quay lại nhìn vì sợ sẽ bật khóc.Đơn vị của ngoại làm nhiệm vụ tải đạn và mở đường. Những con đường đất nhỏ hẹp, ngày nắng thì bụi mù, đêm mưa thì lầy lội. Nhưng dù thế nào, họ vẫn phải đi. Có những chuyến đi kéo dài suốt đêm, chỉ nghỉ khi trời sáng.

Trong đơn vị, ngoại thân nhất với một người tên Hưng.Hưng ít nói, nhưng lúc nào cũng giúp đỡ mọi người.Có lần ngoại bị trượt chân ngã khi đang gùi hàng,Hưng đã chạy lại đỡ, rồi cười nhẹ: “Cẩn thận chứ, còn phải sống để về nhà nữa.” Câu nói đơn giản ấy khiến ngoại nhớ mãi.Họ không có thời gian để nói chuyện nhiều, nhưng giữa bom đạn, những sự quan tâm nhỏ bé lại trở nên vô cùng quý giá. Hưng từng nhường cho ngoại phần nước ít ỏi của mình, từng âm thầm đi phía sau để canh chừng khi ngoại mệt. Ngoại không nói, nhưng trong lòng đã coi Hưng như một người rất quan trọng.Một đêm nọ, đơn vị nhận nhiệm vụ vận chuyển gấp một lô hàng ra tiền tuyến. Con đường họ đi qua là một trọng điểm bị đánh phá liên tục. Ai cũng biết nguy hiểm, nhưng không ai chùn bước.Đêm đó tối đen như mực. Chỉ có ánh trăng yếu ớt len qua những tán cây. Ngoại cùng đồng đội lặng lẽ bước đi, mỗi người gùi trên lưng một gánh nặng. Bỗng tiếng máy bay vang lên từ xa.“Nấp xuống!”– tiếng chỉ huy vang lên.Bom bắt đầu rơi.Mặt đất rung chuyển, khói bụi mù mịt. Ngoại hoảng loạn, tim đập dồn dập. Trong lúc chạy tìm chỗ trú,ngoại vấp phải một gốc cây và ngã xuống. Chân đau buốt, không thể đứng dậy.Ngay lúc đó, Hưng xuất hiện. Anh kéo ngoại vào một hốc đá nhỏ, lấy thân mình che cho ngoại. Tiếng bom vẫn dội xuống liên hồi. Ngoại run rẩy, nắm chặt chiếc khăn rằn. Hưng ghé sát, nói nhỏ: “Đừng sợ, có tôi ở đây.”Nhưng rồi một tiếng nổ lớn vang lên ngay gần đó.Ngoại không còn nghe thấy gì nữa.

Khi tỉnh dậy, trời đã gần sáng. Không gian im lặng đến đáng sợ. Ngoại cố gắng ngồi dậy, gọi tên Hưng… nhưng không có tiếng trả lời.Hưng nằm bên cạnh, bất động.Ngoại kể rằng lúc đó bà không khóc được. Nỗi đau quá lớn khiến mọi cảm xúc như đông cứng lại. Bà chỉ lặng lẽ tháo chiếc khăn rằn trên cổ mình, quấn lại cho Hưng, như một lời tiễn biệt.Sau trận bom đó, đơn vị vẫn phải tiếp tục nhiệm vụ.Ngoại nén đau, tiếp tục gùi hàng, tiếp tục bước đi trên con đường đầy bom đạn. Bà nói, nếu dừng lại,thì sự hy sinh của những người như Hưng sẽ trở nên vô nghĩa.Chiến tranh kết thúc, ngoại trở về làng. Mọi thứ đã thay đổi, nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên vẹn.Ngoại không còn gặp lại Hưng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn