Bài viết

Đoàn phường Khánh Hậu (50)

Tây Ninh25/06/2026Đoàn phường Khánh Hậu (Đoàn phường Khánh Hậu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh không chỉ có sự mất mát của người lính, mà còn là sự bao bọc của nhân dân. Ông kể, có lần đơn vị đi lạc vào một bản làng hẻo lánh, lúc ấy cả đội đã kiệt sức vì đói và khát. Một bà cụ người dân tộc đã dắt ông vào nhà, dù hũ gạo của bà cũng đã cạn, bà vẫn nhường cho ông bát cháo loãng nấu cùng ít củ mài rừng. Bà bảo rằng: “Con đi đánh giặc cho bản mình được yên, bà chăm con cũng như chăm đứa con trai bà đang ở chiến trường xa”. Chính tình người mộc mạc, thiêng liêng ấy là nguồn sức mạnh vô tận để những người lính như ông vượt qua mọi gian khổ.

Năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng, ông trở về làng với một bên chân không còn nguyên vẹn. Việc đầu tiên ông làm là tìm đến nhà bác Thành. Khoảnh khắc ông trao lại chiếc lược ngà tự chế – kỷ vật được ông tỉ mẩn mài giũa suốt những đêm không ngủ trong rừng – cho cô Huệ, cả gian nhà lặng đi trong nỗi xót xa. Chiếc lược ấy không chỉ là vật làm tin, mà là linh hồn của người lính đã ngã xuống vì độc lập dân tộc.

Câu chuyện của nội giúp tôi hiểu rằng, hòa bình mà tôi đang hưởng thụ hôm nay không phải là điều tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt và bằng cả tuổi thanh xuân của những người anh hùng, liệt sĩ và những cô gái thanh niên xung phong quả cảm. Những tấm gương ấy không hề xa vời, họ là những người bình dị chung quanh ta, là ông, là bà với những vết sẹo thời gian trên thân thể.

Ngồi bên hiên nhà, nhìn những huân chương chiến công của ông lấp lánh dưới nắng, tôi tự hứa sẽ học tập thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ cha ông. Câu chuyện về chiếc lược ngà và tình đồng đội giữa rừng Trường Sơn sẽ mãi là bài học đạo đức quý giá, nhắc nhở tôi về lòng biết ơn và trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với Tổ quốc. Chiến tranh có thể tàn phá nhà cửa, nhưng không bao giờ có thể hủy diệt được tình người và ý chí kiên cường của con người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn