Bài viết

Đoàn Sinh Hưởng: Người lính từ Vị Xuyên đến những chiến trường lớn

Tác giả: Sầm Thị Quỳnh Trang Lớp K15A. SP DIA LI Trường Đại Học Hải Dương

Quảng Ninh22/08/2026xã Gia Phúc (Xã Gia Phúc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đoàn Sinh Hưởng: Người lính từ Vị Xuyên đến những chiến trường lớn

Đoàn Sinh Hưởng là một trong những người lính trưởng thành từ những chiến trường ác liệt của đất nước, đặc biệt gắn với mặt trận Vị Xuyên – Hà Giang trong những năm bảo vệ biên giới phía Bắc.

Trong giai đoạn 1984–1989, Vị Xuyên trở thành một trong những chiến trường khốc liệt nhất trên tuyến biên giới Việt – Trung. Những điểm cao như 1509, 772, 685 trở thành những vị trí giành giật vô cùng quyết liệt.

Đây là nơi người lính phải chiến đấu trong điều kiện địa hình núi đá hiểm trở, hỏa lực pháo binh dữ dội và khoảng cách giữa các trận địa có khi chỉ tính bằng vài chục mét.

Trong những năm tháng ấy, Đoàn Sinh Hưởng trưởng thành qua thực tiễn chiến trường và trở thành một cán bộ chỉ huy có nhiều kinh nghiệm.

Điều đáng nhớ ở thế hệ người lính Vị Xuyên là họ phải đối mặt với một kiểu chiến tranh rất khác.

Không có những trận đánh kéo dài vài ngày rồi kết thúc.

Có những điểm cao được giữ bằng từng mét đất, từng mỏm đá, từng chiến hào. Nhiều vị trí hai bên liên tục phản kích, giành đi giật lại nhiều lần.

Ngày 12/7/1984, chiến dịch MB84 mở màn nhằm phản công, giành lại một số điểm cao. Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt và gây tổn thất lớn cho các đơn vị tham chiến.

Những người lính Vị Xuyên sau này thường nhắc về chiến trường ấy bằng một cái tên đầy ám ảnh: “lò vôi thế kỷ”.

Bởi bom đạn đã biến những quả núi đá thành một vùng đất cháy đỏ, nơi rất nhiều người lính đã nằm lại.

Đoàn Sinh Hưởng cũng thuộc thế hệ những người lính trưởng thành trong hoàn cảnh ấy. Từ một người lính trên chiến trường, ông tiếp tục đảm nhiệm nhiều cương vị chỉ huy trong quân đội và sau này trở thành Thượng tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Điều đáng quý trong cuộc đời của những người lính Vị Xuyên không chỉ nằm ở những trận đánh họ từng tham gia, mà còn ở việc họ mang ký ức về đồng đội suốt nhiều thập kỷ sau chiến tranh.

Vị Xuyên không phải một chiến trường mà người ta có thể kể hết bằng những con số.

Bởi phía sau mỗi điểm cao là những con người.

Phía sau mỗi chiến hào là một tuổi trẻ.

Và phía sau mỗi cái tên trên bia tưởng niệm là một gia đình đã chờ đợi một người trở về.

Đoàn Sinh Hưởng và những người lính cùng thế hệ đã đi qua một trong những giai đoạn khốc liệt nhất của lịch sử biên giới.

Họ chiến đấu để giữ đất, nhưng thứ họ giữ lại cho thế hệ sau còn lớn hơn một điểm cao hay một đường biên giới – đó là sự bình yên.

Có những người đã trở về.

Có những người mãi mãi nằm lại nơi đá núi Vị Xuyên.

Nhưng tất cả đều có chung một phần tuổi trẻ đã gửi lại nơi biên cương.

“Có những ngọn núi chỉ được nhớ đến vì vẻ đẹp của nó. Nhưng có những ngọn núi được nhớ đến vì ở đó, cả một thế hệ đã gửi lại tuổi thanh xuân.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn