Anh hùng Lực lượng vũ trang

ĐOÀN THANH PHƯƠNG (ĐOÀN VĂN CÔNG) – NGƯỜI CHIẾN SĨ KIÊN TRUNG BẤT KHUẤT TRONG CHỐN NGỤC TÙ ĐẾ QUỐC

ĐOÀN THANH PHƯƠNG (ĐOÀN VĂN CÔNG) – NGƯỜI CHIẾN SĨ KIÊN TRUNG BẤT KHUẤT TRONG CHỐN NGỤC TÙ ĐẾ QUỐC

Lai Châu26/02/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đoàn Thanh Phương (tức Đoàn Văn Công) sinh năm 1942, quê ở xã Tân Mỹ, huyện Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long; trú quán xã Trà Côn, huyện Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long; tham gia cách mạng năm 1960, là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Trong kháng chiến chống Mỹ, đồng chí lần lượt giữ cương vị ấp đội trưởng rồi chính trị viên phó Đại đội Tây Đô 4.

Sinh ra trong một gia đình nông dân có truyền thống cách mạng, là cơ sở nuôi giấu cán bộ, Đoàn Thanh Phương sớm được giác ngộ lý tưởng và tham gia cách mạng từ năm 1960. Giai đoạn 1960 – 1964, đồng chí là du kích mật của xã và bộ đội địa phương huyện Trà Ôn, trực tiếp tham gia hơn 30 trận chiến đấu, diệt và làm bị thương gần 300 tên địch. Riêng bản thân đồng chí đã tham gia 20 trận, diệt và loại khỏi vòng chiến đấu gần 100 tên, trong đó có 2 tên Mỹ, thể hiện tinh thần dũng cảm, mưu trí và ý chí chiến đấu kiên cường.

Năm 1965, trong một trận chiến đấu, đồng chí bị thương nặng và được cử đi học y tá để phục vụ chăm sóc thương binh, bệnh binh trong đơn vị. Ngày 30 tháng 5 năm 1966, trên đường đi công tác, đồng chí cùng một đồng đội bất ngờ gặp địch đổ quân. Hai đồng chí đã chiến đấu đến viên đạn cuối cùng; một đồng chí hy sinh, còn Đoàn Thanh Phương bị thương và bị địch bắt, giam tại khám lớn Vĩnh Long.

Từ năm 1966 đến năm 1974, địch liên tục chuyển đồng chí qua nhiều nhà tù khét tiếng như Trà Nóc, Cần Thơ, khám Chí Hòa, Phú Quốc, Côn Đảo. Tại đây, chúng dùng mọi cực hình tra tấn dã man: biệt giam chuồng cọp, phơi mưa nắng, bỏ đói, khát, đánh đập đến gãy xương sườn, xương đòn, nhổ hết móng tay, móng chân. Dù bị tra tấn tàn bạo, đồng chí vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng, kiên quyết không khai báo, đồng thời vận động anh em tù chính trị đoàn kết đấu tranh. Ngay trong nhà tù, đồng chí được kết nạp vào Đảng và nhiều lần được bầu làm Bí thư chi bộ, trở thành hạt nhân lãnh đạo phong trào đấu tranh trong tù.

Với ý chí sắt đá, Đoàn Thanh Phương đã bốn lần tổ chức vượt ngục. Có lần cùng đồng đội dùng dụng cụ thô sơ đào đường hầm dài hàng trăm mét, song do mưa lớn hầm sập nên kế hoạch không thành; lần khác vượt ngục nhưng bị lạc, kiệt sức và bị bắt lại. Dù vậy, tinh thần đấu tranh của đồng chí vẫn không hề suy giảm.

Ngày 7 tháng 3 năm 1974, theo Hiệp định Pa-ri, đồng chí được trao trả tại Lộc Ninh. Sau thời gian điều trị, phục hồi sức khỏe, đồng chí tiếp tục xin ra chiến đấu và được giao nhiệm vụ chính trị viên phó Đại đội Tây Đô 4, tham gia đánh căn cứ Chương Thiện và tiếp quản địa bàn. Do thương tật nặng, ngày 30 tháng 7 năm 1977, đồng chí được phục viên nhưng vẫn tích cực tham gia hoạt động tại địa phương, là thành viên Ban liên lạc cựu tù chính trị.

Với lòng trung thành tuyệt đối với Đảng, ý chí kiên trung, bất khuất trước tra tấn và những cống hiến to lớn cho cách mạng, ngày 30 tháng 8 năm 1995, Đoàn Thanh Phương được Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐOÀN THANH PHƯƠNG (ĐOÀN VĂN CÔNG) – NGƯỜI CHIẾN SĨ KIÊN TRUNG BẤT KHUẤT TRONG CHỐN NGỤC TÙ ĐẾ QUỐC | Câu chuyện thời hoa lửa