Bài viết

ĐOÀN VĂN BÌNH - THANH XUÂN GỬI LẠI ĐẤT MẸ HOÀI ÂN VÀ BẢN HÙNG CA TRÊN ĐỒI XUÂN SƠN

29 tuổi – độ tuổi sung sức và rực rỡ nhất của đời người, Liệt sĩ Đoàn Văn Bình đã hóa thân vào lòng đất mẹ Xuân Sơn để bảo vệ chính quê hương Hoài Ân yêu dấu. Hơn nửa thế kỷ nằm lại giữa đại ngàn, khúc tráng ca về anh là ngọn lửa đỏ rực sáng, trao truyền lý tưởng cách mạng kiên trung cho lớp lớp thanh niên hôm nay.

Gia Lai05/05/2026Đặng Nguyễn Bảo Tiên (Chi đoàn 10A1 - Đoàn trường THPT Vĩnh Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử đấu tranh giữ nước của dân tộc ta được viết nên bởi máu xương của những con người bình dị nhưng mang trong mình một trái tim vĩ đại. Ở đó, có những người lính đã dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân đẹp nhất, kiên cường cầm súng chiến đấu để bảo vệ từng tấc đất nơi chôn rau cắt rốn. Liệt sĩ Đoàn Văn Bình – người con của quê hương Ân Hữu, huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định – là một trong những biểu tượng kiêu hùng như thế.

Sinh năm 1937, anh Đoàn Văn Bình lớn lên trên mảnh đất Hoài Ân giàu truyền thống cách mạng nhưng cũng là nơi hứng chịu muôn vàn đau thương dưới gót giày quân xâm lược. Thấu hiểu nỗi đau mất nước, chàng thanh niên Ân Hữu đã quyết định rẽ bước, gác lại những hoài bão cá nhân, những mưu cầu hạnh phúc bình dị để khoác lên mình màu xanh áo lính. Ở tuổi 29 – độ tuổi chín muồi về cả sức vóc lẫn nhận thức, lý tưởng cách mạng trong anh đã trở thành một niềm tin sắt đá, không gì lay chuyển nổi.

Cuối năm 1966, mặt trận đồi Xuân Sơn (huyện Hoài Ân) trở thành một "tọa độ lửa" khốc liệt. Quân địch dồn dập trút bom đạn cày xới núi rừng hòng bẻ gãy ý chí chiến đấu của quân ta. Trong trận chiến không cân sức ấy, Đoàn Văn Bình cùng đồng đội đã kiên cường bám trụ, giành giật từng gốc cây, tảng đá. Đối với anh, chiến đấu ở đồi Xuân Sơn không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là mệnh lệnh từ trái tim: Phải giữ bằng được quê hương Hoài Ân.

Và giữa trận đánh bi hùng ấy, người chiến sĩ 29 tuổi đã anh dũng ngã xuống. Máu của anh tưới lên cỏ cây, thấm sâu vào lòng đất mẹ Hoài Ân. 56 năm ròng rã, thi hài anh cùng các đồng đội nằm lại giữa đại ngàn sương gió, cho đến khi được Đảng, Nhà nước và nhân dân tìm thấy, đưa về an táng trong niềm tiếc thương vô hạn vào năm 2022.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những trang sử vàng như câu chuyện của Liệt sĩ Đoàn Văn Bình thì không bao giờ nhạt phai. Trong những chặng đường công tác Đoàn và phong trào thanh thiếu nhi hiện nay, những câu chuyện thời hoa lửa ấy chính là nhịp cầu nối quá khứ với hiện tại.

Khi các bạn đoàn viên, thanh niên và các em thiếu nhi, đội viên cùng nhau đứng trang nghiêm, thành kính thắp lên những nén nhang trầm hay cần mẫn dọn dẹp, chỉnh trang khuôn viên Nghĩa trang liệt sĩ xã Vĩnh Thạnh, đó không chỉ là hành động tri ân, mà còn là lúc lớp trẻ tự soi lại mình. Ngọn lửa dũng cảm từ đồi Xuân Sơn năm ấy sẽ mãi thắp sáng niềm tin, thôi thúc thế hệ hôm nay ra sức rèn đức, luyện tài, xung kích cống hiến vì một quê hương ngày càng tươi đẹp và giàu mạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn