Đoàn Văn Liên
Ông Đoàn Văn Liên sinh năm 1958, ông sinh ra về lớn lên tại , xã Sơn Trường, huyện Hương Sơn, tỉnh Hà Tĩnh trong một gia đình nông dân bình thường. Sống trong thời kỳ đất nước phải đối diện với sự khó khăn, mất mác và hi sinh, mang trong mình ý chí khát vọng được đóng góp cho quê hương, đất nước, năm 1978 ông nghe theo lời kêu gọi của Tổ quốc lên đường nhập ngũ.
Ông Đoàn Văn Liên sinh năm 1958, ông sinh ra về lớn lên tại , xã Sơn Trường, huyện Hương Sơn, tỉnh Hà Tĩnh trong một gia đình nông dân bình thường. Sống trong thời kỳ đất nước phải đối diện với sự khó khăn, mất mác và hi sinh, mang trong mình ý chí khát vọng được đóng góp cho quê hương, đất nước, năm 1978 ông nghe theo lời kêu gọi của Tổ quốc lên đường nhập ngũ.
Ông đã trải qua 8 năm phục vụ cho quân đội, tuổi trẻ, thanh xuân của ông đã dành cho sự nghiệp bảo vệ chủ quyền, dựng xây non nước và làm nghĩa vụ quốc tế cao cả. Được biên chế vào Sư đoàn 341, Quân đoàn 4. Sau chiến thắng thống nhất đất nước (1975), tình hình tại biên giới Việt Nam – Campuchia trở nên căng thẳng: lực lượng Khmer Đỏ do Pol Pot lãnh đạo không những diệt chủng chính người Campuchia, mà còn có những đợt xâm lấn, khủng bố, tấn công vào các vùng biên giới Việt Nam — gây ra thảm sát, đe doạ an ninh biên giới. Ông cùng với đơn vị mang theo lòng dũng cảm, kiên cường của một người lính hành quân thần tốc tham gia các trận chiến quyết liệt nhằm bảo vệ lãnh thổ Việt Nam, quyết không để một tấc dất bị đe dọa. Sau đó là truy quét tàn quân Khmer Đỏ.
Quân đội và chiến trường là những nơi khó có được sự bình yên, 8 năm phục vụ trong quân đội, những lần hành quân và ra trận chưa bao giờ là dễ dàng. Âm thanh súng đạn luôn rền vang, những hố bom to như những cái ao với khói lửa bốc ra, không khí luôn ám lấy mùi thuốc súng. Trong tình cảnh đó, ông cùng những người đồng đội của mình đã có lúc sợ hãi, bất lực, những người lính khao khát được sống bên những người thân yêu trong hòa bình. Bởi chính khát vọng là động lúc thúc đẩy ông luôn giữ vững niềm tin vượt qua những khó khăn và thử thách. Mỗi bước đi ông đều mang theo sức mạnh chiến đấu to lớn vì có biết bao đồng đội, bao người thân đã không thể trở về.
Trở về — không phải kết thúc, mà là khởi sự mới
Khi đất nước không còn sự đe dọa từ khói lửa của chiến tranh, không còn sự đe dạo đến hòa bình đất nước, sau 8 năm cống hiến không ngừng nghỉ cho đất nước. Năm 1986, ông xuất ngũ về địa phương với cấp bậc Trung sĩ, ông về dựng xây gia đình nhỏ cho riêng mình. Dù không còn trong quân ngũ, về địa phương ông mang theo sự kỷ luật và trách nhiệm, ông có những đóng góp ý nghĩa cho cộng đồng. Ông tham gia sinh hoạt ở địa phương, giúp xây dựng lại quê nhà — từ con đường nhỏ, kênh mương, đến đời sống dân sinh, ông luôn là một trong những tấm gương sáng đi đầu trong phong trào xây dựng nông thôn mới tại địa phương. Không chỉ vậy ông và gia đình còn sẵn sàng hy sinh lợi ích, hiến dất, hiến vườn để làm đường, mở rộng gia thông và xây dựng nhà văn hóa. Không chỉ dừng lại ở đóng góp trong công tác xã, ông Liên còn phát triển kinh tế VAC kết hợp “Vườn – Ao – Chuồng”, ông chính là tấm gương cho sự cần mẫn, bền bỉ đáng để học hỏi.
Một đời cống hiến — tấm gương cho cộng đồng
Qua năm tháng, tiểu sử “lính trận” dần phai đi, nhưng hình ảnh người lính trở về xây dựng quê hương của ông Liên mỗi lúc một rõ hơn. Nhờ ông, nhiều con đường làng được mở rộng, nhiều buổi sinh hoạt cộng đồng được tổ chức, nhiều mái ấm nhỏ ấm thêm tiếng cười. Nhờ có những công lao của ông - của người lính cụ Hồ, đất nước ta được trọn vẹn ba miền “Bắc – Trung – Nam”, người dân con người Việt Nam ta được sống trong thời bình ấm no, được tự hào nói lên tiêu ngữ “Độc lập – Tự do – Hạnh phúc” được viết lên bởi xương máu mồ hôi, lịch sử hào hùng của dân tộc.



