Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Đoàn viên Lù A Đề kể lại câu chuyện thời học sinh ngày nào cũng ăn món cá khô

Câu chuyện ngày ngày ăn món cá khô khô trong một năm học không thể quên

Lai Châu09/02/2026Lù A Sềnh (Đoàn xã Nậm Sỏ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời tôi học cấp hai là những năm tháng không thể nào quên, bởi đó là quãng đời gắn liền với rất nhiều khó khăn, thiếu thốn nhưng cũng đầy nghị lực và ước mơ. Nhà tôi ở một bản xa, cách trường gần hai mươi cây số. Ngày ấy, đường đến trường chỉ là những lối mòn quanh co men theo sườn núi, mùa mưa thì lầy lội trơn trượt, mùa đông gió lạnh cắt da, còn mùa hè nắng cháy cả bàn chân trần.

Mỗi sáng, khi trời còn chưa sáng rõ, tôi đã thức dậy, khoác chiếc cặp sách cũ, lặng lẽ đi bộ đến trường. Có hôm sương mù dày đặc, bước chân đi mà không nhìn rõ lối trước mặt. Có hôm mưa rừng đổ xuống bất chợt, áo quần ướt sũng, sách vở phải gói trong túi ni-lông. Hai mươi cây số không chỉ là quãng đường, mà là thử thách của ý chí, của sự bền bỉ và quyết tâm không bỏ học giữa chừng.

Vì nhà xa, tôi ở bán trú tại trường. Bữa ăn bán trú ngày ấy rất đạm bạc. Cả tuần, thậm chí cả tháng, món ăn quen thuộc nhất là móng cá khô. Mỗi bữa một mâm chỉ một đĩa cá khô nhỏ và bát canh, cá khô được tách nhỏ và xào lại cho bớt mặn rồi ăn cùng cơm trắng. Có hôm cá mặn quá, phải chan thêm nước canh loãng cho dễ nuốt. Dù vậy, chẳng đứa nào dám chê, bởi được ăn no đã là may mắn lắm rồi.

Những buổi tối ở khu bán trú, ánh đèn dầu leo lét, chúng tôi ngồi học bài trên những chiếc bàn gỗ cũ. Bên ngoài, gió thổi qua vách nứa kêu rì rào, cái lạnh len lỏi vào từng góc chăn mỏng. Tôi vừa học vừa nghĩ về bố mẹ ở nhà, vẫn ngày ngày lên nương rẫy vất vả để tôi có thể tiếp tục đi học. Chính suy nghĩ ấy đã giúp tôi cố gắng hơn, học chăm hơn, dù mệt mỏi đến đâu cũng không cho phép mình bỏ cuộc.

Giờ đây, khi nhìn lại quãng thời gian học cấp hai ấy, tôi mới thấm thía rằng những bữa cơm với móng cá khô, những bước chân đi bộ 20 km mỗi ngày đã nuôi lớn trong tôi ý chí, nghị lực và lòng biết ơn. Chính những năm tháng gian khó đó đã dạy tôi trân trọng tri thức, trân trọng hiện tại và luôn nhắc nhở bản thân phải sống xứng đáng với những hy sinh thầm lặng của gia đình và thầy cô.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn