Đoàn xã (104)
Một lời thề bất tử
Cuối năm 1945, khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược Nam Bộ, vùng đất Tây Ninh trở thành chiến trường ác liệt. Trước sức tấn công dữ dội của địch, nhiều chiến sĩ cách mạng phải rút lui, tìm cách bảo toàn lực lượng. Trong hoàn cảnh đó, một nhóm thanh niên yêu nước đã tụ họp tại một khu rừng rậm thuộc An Tịnh, Trảng Bàng – nơi sau này được gọi là Rừng Rong.
Nhớ lại thời khắc lịch sử ấy, ông Ri kể: khu rừng ngày đó rậm rạp, cây cổ thụ cao lớn, tán lá che kín ánh sáng. Chính nơi này đã trở thành chốn hội họp bí mật của những người yêu nước. Họ dọn dẹp một khoảng trống giữa rừng, cùng nhau bàn kế đánh giặc, nuôi dưỡng ý chí đấu tranh giành độc lập.
Đêm 30 Tết năm Ất Dậu (1.2.1946), 27 thanh niên đã cùng nhau làm nên một sự kiện thiêng liêng: cắt máu ăn thề, thành lập Hội thề Rừng Rong. Dưới lá cờ Tổ quốc, họ dõng dạc hô vang những lời thề sắt son:
Độc lập hay là chết!
Chết tự do hơn sống nô lệ!
Dù đầu râu tóc bạc vẫn còn chiến đấu!
Dù phải hy sinh, con cháu vẫn tiếp tục chiến đấu!
Ai phản bội sẽ bị trừng trị!
Những lời thề ấy không chỉ là lời nói, mà trở thành kim chỉ nam cho hành động của cả một thế hệ. Sau buổi lễ, nhiều người lên đường tham gia chiến đấu, số còn lại tiếp tục hoạt động bí mật, gây dựng phong trào cách mạng.



